Tìm nhanh
MỖI LẦN ĐỀU CHẾT TRONG LÒNG NAM CHÍNH
Tác giả: Khương Chi Ngư
1863 Lượt Xem
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 83: Váy cưới
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn
Upload by Tối Lửa Tắt Đèn

 

 

Editor: Thanh Việt

 

Trong không gian này, bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Tim Ninh Mông đập nhanh vô cùng, không biết là do vừa rồi bị hôn, hay là bởi vì Thời Thích phát hiện ra cái thứ khác, nên khiếp sợ đến nỗi không nói ra lời.

 

Hệ thống an ủi: “Yên tâm đi, anh ta sẽ không nhìn thấy tôi.”

 

Vừa nói như vậy, tuy Ninh Mông còn nghi ngờ, nhưng vẫn yên tâm hơn một chút.

 

Cô lén nhìn Thời Thích, biết rõ là cảm xúc bây giờ của anh cực kì đáng sợ, đã lạnh lẽo đến cực độ, nếu bây giờ mình lại nói có chỗ nào hơi không được, chỉ sợ có thể sẽ bị nhốt lại ngay lập tức.

 

Ninh Mông đến thở cũng kiềm nhẹ lại, độ ấm trên mặt lại theo động tác mạnh bạo vừa rồi mà tăng lên, chưa được một lúc đã đỏ bừng.

 

Cô liếm môi, căng da đầu nói: “Không có ai giúp tôi… Xin lỗi, không phải là tôi cố ý.”

 

Chỉ có thể nói như vậy, bằng không thì có thể làm gì bây giờ đây.

 

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô cũng không ngờ tới lúc này lại là đã bảy năm, phản ứng của Thời Thích đã là bằng chứng đầy đủ cho nỗi tuyệt vọng lúc ấy, làm lòng cô sinh áy náy.

 

“Xin lỗi?” Thời Thích nói thầm.

 

Tiếng nói dừng trên đỉnh đầu của cô, càng làm cho áp lực của Ninh Mông tăng mạnh.

 

Hơn nữa anh nhốt cô ở bờ tường, cả người chỉ có một khoảng trống nhỏ, chỉ cần động đậy một chút là có thể đụng phải lồng ngực anh.

 

Tay Ninh Mông không có chỗ đặt, dính lên tường không dám làm ra động tĩnh quá lớn.

 

Trên giường đột nhiên có tiếng di động vang lên.

 

Cô lập tức nhẹ nhàng thở ra.

 

Nhưng không ngờ được rằng Thời Thích ngay cả một chút phản ứng cũng không có, không thèm đi nhận điện thoại, cứ như vậy mà đứng ở đây, vẫn không nhúc nhích.

 

Ninh Mông không thể nhịn được nữa, đẩy đẩy anh: “Điện thoại của anh.”

 

Thời Thích hờ hững nói: “Để nó kêu.”

 

Ninh Mông: “…” Cô có thể nói gì được đây.

 

Lúc anh nói chuyện kéo theo lồng ngực rung động, cô còn có thể cảm nhận được rất rõ, xuyên qua áo sơ mi rời rạc là có thể nhìn thấy hoa văn bên trong.

 

Không khỏi lại nghĩ tới nụ hôn vừa mới xảy ra kia.

 

Ninh Mông cắn môi, cho dù trước kia chính cô có cảm nhận được sự kỳ lạ, cũng bị cô trực tiếp bác bỏ, tất cả mọi chuyện đêm nay thật sự làm cô không phản ứng kịp.

 

Thế mà Thời Thích thật sự có lòng dạ như vậy với cô.

 

Có lẽ là cô suy nghĩ quá hăng say, người trước mặt rời đi cũng không cảm nhận được, thiếu chút nữa đã không khống chế được mà lăn kềnh trên đất, may mắn đã được đỡ lấy.

 

Mặt Thời Thích không chút thay đổi nhìn cô.

 

Di động lại vang lên, lần này bị anh thẳng thừng cúp máy, không do dự chút nào.

 

Hai người đều không nói câu gì mà nhìn đối phương, toàn bộ căn phòng đột nhiên trở nên cực kì yên lặng, chỉ sợ cả một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy được.

 

Một lúc lâu sau, Thời Thích đột nhiên dùng âm điệu thành khẩn mà mở miệng: “Đêm nay ngủ ở đây, đừng nghĩ sẽ rời đi nữa, tôi sẽ trông chừng.”

 

Giọng nói của anh có hơi lạnh, không hề nghe ra một chút ý nói chơi, lại liên kết với hành vi trước đó, theo trực giác của Ninh Mông thì anh nói được sẽ làm được.

 

Tuy rằng ở trong thì cô trợn trắng mắt, ngoài mặt lại ngoan ngoãn gật đầu.

 

Vốn cô cho rằng ngủ cũng sẽ bị Thời Thích trông chừng như vậy, ai biết thực ra lại không phải như thế, rửa mặt xong lên giường nằm, Thời Thích cũng chỉ ở bên cạnh cô xử lý công chuyện.

 

Còn người gọi điện thoại tới kia cũng bị anh dặn dò hôm sau đến dinh thự.

 

Ninh Mông nhìn lén Thời Thích một lúc lâu, cuối cùng nhịn không nổi cơn buồn ngủ đến mờ mắt, nhắm mắt đã ngủ mất, căn bản đã quên bản thân muốn kiên trì một đêm.

 

Thời Thích kết thúc công việc, tầm mắt dừng ở chỗ bên cạnh.

 

.

 

Ngày hôm sau sau khi trời hửng sáng, cô đã bị Thời Thích mang đi, đến dinh thự nhà họ Thời.

 

Xa cách lâu lắm rồi cuối cùng cũng được trở về nhà họ Thời, Ninh Mông còn có tâm trạng hơi bồi hồi, tâm trạng khắp người đều cảm thấy phức tạp.

 

Nếu trở lại toà nhà nhỏ, không biết Lập Xuân Lập Hạ có còn ở đó không.

 

Cô còn đang suy nghĩ, đã bị kéo vào phòng khách, người hầu trực tiếp lui ra ngoài, sau đó cô nhìn thấy một người đàn ông ngồi trên sô pha.

 

Hẳn là người mà tối hôm qua Thời Thích bảo đến dinh thự.

 

Ninh Mông đi theo đằng sau, nhìn người đàn ông đang thấp thỏm bất an bên kia, nghĩ thầm là chuyện gì mà gấp gáp như vậy, không chỉ gọi điện, còn tới nhà.

 

“Cậu Thích, tôi tên là Tần Hoài Văn, chính là người tối hôm qua gọi điện cho cậu.”

 

Tần Hoài Văn cũng có chút xấu hổ, tối hôm qua hắn gọi điện thoại, rốt cuộc còn chưa kết nối được đã bị cúp, còn tưởng rằng mình không nhận được sự giúp đỡ, ai biết lại tìm được lối thoát trong cảnh gian nan, hôm nay lại được cho phép tới nhà họ Thời.

 

Lấy thân phận của hắn, hoàn toàn không thể tới nơi này.

 

Nhưng mà… Ánh mắt của Tần Hoài Văn đặt trên người người con gái phía sau Thời Thích, lộ ra biểu cảm cực cực cực không thể tin được.

 

Tuy rằng hắn hiếm được tiếp xúc với chuyện nhà họ Thời, nhưng cậu Thích nhà họ Thời không gần phụ nữ là điều mọi người đều biết, hơn nữa nghe nói chuyện ở đại học của anh là sự thật.

 

Làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy với phụ nữ, có thể thấy được là hận cô ả bao nhiêu, ngay cả cánh mày râu như hắn cũng cảm thấy sợ hãi, càng miễn bàn đến người khác.

 

Nghe nói trước kia còn có cô gái muốn dính lấy anh, cuối cùng đều là mặt xám mày tro mà tự rời đi, mười lăm phút cũng không chờ được.

 

Cũng không biết là như thế nào, sợ tới mức rất lâu mới trở lại bình thường.

 

Tần Hoài Văn nghĩ nhiều, vừa hoàn hồn đã nhìn thấy Thời Thích đang nhìn mình, mặt không cảm xúc, trong lòng hắn kêu lộp bộp một tiếng, vội vàng mở miệng: “Cậu Thích, làm phiền rồi, tôi thật sự đã cùng đường…”

 

Hắn cũng phải tìm thật nhiều mối quan hệ mới lấy được số điện thoại.

 

Bằng không với thân phận của hắn, có khi gần vài năm sau cũng không lấy được số, có lẽ không chừng khi đó hắn đã chết.

 

Ninh Mông nghe hắn nói, lập tức biết nhất định là lại có chuyện quỷ quái gì đó.

 

Cô còn chưa nghĩ ra chuyện gì, cả người đã đụng phải lưng Thời Thích, mũi bị dồn lại một cái, thiếu chút nữa đã đau chết cô.

 

Ninh Mông phàn nàn theo phản xạ: “… Sao anh dừng lại làm gì?”

 

Thời Thích xoay người, duỗi tay xoa mũi của cô, âm thanh rất thấp: “Là do tự em đang nghĩ đâu đâu, không phải tôi sai.”

 

“Hầy.” Ninh Mông thở dài.

 

Tuy rằng tiếng nói chuyện của hai người nhỏ, nhưng Tần Hoài Văn đứng một bên vẫn nghe rõ, hắn gần như muốn rớt cả mắt.

 

Vốn hắn cho rằng cô gái này chỉ là Thời Thích đột ngột muốn được mở mang, sau đó chơi đùa mà thôi, ai ngờ quan hệ lại không bình thường như vậy.

 

Tuyệt không thể đắc tội.

 

Ninh Mông xoa cái mũi hơi đỏ mà ngồi trên sô pha, vẻ mặt hờ hững.

 

Thời Thích nhìn cô một cái, quay mặt đi nói: “Thời cơ coi như chưa muộn.”

 

Tần Hoài Văn lập tức hiểu, càng thêm kính nể bản lĩnh của anh, vốn chỉ là nghe người khác nói, bởi hắn chưa từng trải qua chuyện kiểu thế này nên càng tin tưởng anh hơn.

 

Ninh Mông cũng nhìn kĩ hắn ta, cuối cùng cũng phát hiện một chỗ hơi đen giữa hai hàng lông mày, lúc này cô mới nhớ tới, lúc mình vừa vào cửa đã thấy rồi, còn tưởng rằng đó là mụn ruồi mỹ nhân của hắn ta, không để trong lòng.

 

Thì ra khí đen là ở chỗ đó.

 

“Cậu Thích…” Tần Hoài Văn nói: “Lần này thật sự là tôi không còn cách nào, mới tìm cậu xin giúp đỡ, cậu muốn cái gì, nhất định tôi sẽ làm!”

 

Thời Thích chau mày, “Không cần.”

 

Chờ một lát sau, hình như anh nghĩ tới chuyện gì đó, mặt mày giãn ra, ngũ quan cũng dần thả lỏng, “Nói.”

 

Tần Hoài Văn chỉ chờ những lời này, lập tức tự thuật lại.

 

Ông mở một cửa hàng nữ trang ở Yến Kinh, tuy việc buôn bán không đứng đầu, nhưng cũng khá phát đạt, hơn nữa còn đi theo phong cách xa hoa, cũng có tiếng trong giới tiểu thư nhà giàu.

 

Trừ chuyện này ra, hắn còn có một cửa hàng trang sức xa xỉ nổi tiếng khắp thế giới, đây mới là nguồn gốc tiếng tăm chủ yếu.

 

Nhưng vì thời gian quá ngắn, hắn còn chưa tiến vào vòng tròn của giới thượng lưu Yến Kinh, chỉ là hắn cũng có tự tin có thể đi đến bên cạnh vòng, còn phần trung tâm chắc chắn là không thấy được.

 

Lần này còn phải mang ơn một người bạn.

 

“Chuyện phải nói từ mấy năm trước, khi đó vợ trước của tôi mới vừa qua đời, tôi và cô ấy là bạn thuở thơ ấy, cho nên tình cảm rất sâu đậm, quyết định sau này không kết hôn, cho đến một năm trước.”

 

Ninh Mông nghe vậy thì bĩu môi.

 

Đàn ông đều nói lời bùi tai, dám cá là Tần Hoài Văn lại ngắm được người khác.

 

Cô nhìn về phía Thời Thích, lại nhớ tới chuyện xảy ra vào tối hôm qua ở khách sạn, mặt dần dần có hơi ấm bay lên, trở thành màu hồng nhạt.

 

Thời Thích bỗng nghiêng mặt đi, cười cười với cô.

 

Ninh Mông còn đang chìm trong sự khác thường sau lần thay đổi cảm xúc xoành xoạch của Thời Thích tối qua, nhìn thấy biểu cảm này của anh lập tức cảm thấy có vấn đề, gãi gãi mặt, bình thản nghe Tần Hoài Văn nói.

 

Tần Hoài Văn không hề chú ý đến bọn họ, còn đang tiếp tục nói: “Vào một ngày nọ của một năm trước, tôi ở trong tiệm thì gặp được bạn gái hiện tại, cô ấy tên là Hoàng Phỉ Phỉ, hai người chúng tôi sau mấy tháng yêu đương, cuối cùng quyết định kết hôn, bắt đầu bàn bạc một vài chuyện cho lễ cưới.”

 

Chuyện ngoài ý muốn xảy ra vào trước đêm kết hôn.

 

Ông ta gãi đầu, nói: “Tôi và Phỉ Phỉ đều khá thích văn hoá truyền thống, cho nên quyết định làm hôn lễ kiểu Trung Quốc, đặc biệt mời một người may váy cưới, còn có mũ phượng và khăn quàng vai, thợ may kia có tiếng kĩ thuật tốt, chúng tôi mới có nó vào thứ hai.”

 

Vẻ mặt của hắn tay thay đổi, có chút không nói được.

 

Thời Thích nói: “Không nói thì đi đi.”

 

Tần Hoài Văn nhanh chóng trả lời: “Tôi nói ngay, nói ngay… Sau khi áo cưới lấy về thì để ở chỗ Phỉ Phỉ, cô ấy muốn thử mặc một lần, tôi lập tức đồng ý, dù sao cô ấy cũng là cô dâu, tất nhiên là theo ý của cô ấy, tiện thì nhìn xem có muốn sửa gì hay không… Cuối cùng lại xảy ra vấn đề.”

 

Hắn ta và Hoài Phỉ Phỉ đều gấp đến độ không chờ nổi mà muốn kết hôn, lập tức mời thợ cả làm, nhưng bởi vì quá trình may đồ rất rườm rà, cứ như vậy phải qua mấy tháng mới xong.

 

“Sau khi Phỉ Phỉ mặc lên thì cực kì thích cái váy cưới này, còn không muốn cởi ra, do tôi coi không được nên bảo cô ấy cởi, đêm đó tâm trạng của cô ấy không tốt, rất bất thường, nhưng tôi không quá để ý… Rút cuộc bởi vì công việc hôm sau tôi đã rời đi, chờ đến khi tôi quay về mới phát hiện ra điều không đúng, Phỉ Phỉ trở nên hết sức kì quặc.” Hắn muốn nói lại thôi.

 

Ninh Mông tò mò hỏi: “Kì quặc ở đâu?”

 

Chẳng lẽ là Hoàng Phỉ Phỉ thích quá cho nên không muốn cởi váy cưới? Hay là bên trong váy cưới có chỗ nào kì lạ?

 

Da đầu của Tần Hoài Văn tê dại, buộc bản thân mở miệng: “Suốt ngày Phỉ Phỉ đều mặc váy cưới, lúc nhìn tôi ánh mắt vô cùng khiếp người, nhưng trừ cái này thì những cái khác vẫn rất bình thường, vẫn sống cùng tôi, nhưng mà lúc nói chuyện cực kì bám người, chuyện gì cũng đi theo tôi…”

 

Trước kia Hoàng Phỉ Phỉ cũng có cãi nhau với hắn ta, bản thân cô cũng được cha mẹ nuông chiều từ nhỏ mà lớn lên, tính cách có hơi nóng nảy, tự dưng lại nói gì nghe nấy, hắn lập tức phát hiện ra sự bất bình thường.

 

Ngay từ lúc đầu, Tần Hoài Văn còn cho rằng Hoàng Phỉ Phỉ muốn thứ gì đó, hoặc là muốn hành hạ gì mình, nên không để trong lòng.

 

Cho đến tuần trước, có một lần buổi tối hắn uống nhiều nước, muốn xuống dưới đi toilet, cuối cùng đến đã thấy Hoàng Phỉ Phỉ ngồi trước bàn trang điểm, không nhúc nhích, không biết đang nghĩ gì.

 

Đợi đến khi hắn mở đèn mới phát hiện, thứ Hoàng Phỉ Phỉ mặc trên người là cái váy cưới đỏ kia, đang nhìn chằm chằm gương không chớp mắt.

 

Giống như một người gỗ.

 

Tức khắc Tần Hoài Văn cảm thấy bất thường, hơn nữa hắn cũng đã nghe qua không ít chuyện kì lạ, gặp tình trạng quỷ quái như vậy, quả tim cũng muốn nhảy nhanh ra ngoài.

 

“Đây còn chỉ mới là mở đầu.”

 

Sau khi nói xong câu này, bầu không khí tựa như cô đặc lại một chút.

 

Ninh Mông lặng thầm nhích lại gần bên cạnh Thời Thích, còn muốn xích qua tiếp thì đã nhìn thấy ánh mắt anh nhìn qua, đột nhiên lại dừng lại.

 

Cô phải có liêm sỉ mới được.

 

Tần Hoài Văn cũng không phát hiện động tác nhỏ này, nuốt nước miếng nói: “Lúc ấy tôi không để trong lòng, nhưng buổi tối hôm sau tôi lại tỉnh vào lúc nửa đêm, nhìn thấy Phỉ Phỉ đang đứng bên cạnh giường nhìn tôi, cũng mặc cái váy cưới đó, tóc xoã bù xù… cực kì đáng sợ.”

 

Dù là ai, ngủ một giấc tỉnh dậy phát hiện có người đang đứng trước giường mình, cũng đều sẽ bị doạ cho nhảy dựng.

 

“Lúc ấy tôi để mắt đến, hỏi Phỉ Phỉ, cô ấy cũng không có phản ứng gì, đành mở đèn ngủ. Chờ đến rạng sáng, cô ấy ngủ rồi, tôi lập tức lén lút cởi quần áo trên người cô ấy xuống, sau đó mang ra ngoài, ném vào thùng rác.”

 

Chính Tần Hoài Văn cũng cảm thấy vô cùng kỳ dị, “Nhưng mà vào ban đêm, sau khi tôi tỉnh lại lại phát hiện Phỉ Phỉ mặc áo cưới, giống như đúc cái bộ tôi ném đi, tôi vô cùng khẳng định đó là cùng một bộ!”

 

Sau khi nói xong, hắn chà chà cánh tay.

 

Một ông chủ lớn lại bị doạ cho thành như vậy, nói ra chỉ sợ cũng thành tin thời sự, áng chừng có thể nằm trên hotsearch vài ngày.

 

Hắn run tay, nói: “Cậu Thích, có phải tôi sắp chết rồi hay không? Có phải Phỉ Phỉ cô ấy bị quỷ cái nhập vào không?”

 

Mấy ngày nay hắn cũng không dám đến chỗ cô ta, cũng không biết tình hình hiện tại là thế nào, vừa lo vừa sợ.

 

Ninh Mông hỏi hệ thống: “Ngươi có biết vì sao lại như thế này không?”

 

Hệ thống trả lời: “Không biết. Tương lai đã thay đổi, trừ phi chính mắt tôi nhìn thấy mới có thể phán đoán, chỉ là theo tình huống hiện tại có thể là váy cưới có vấn đề.”

 

Ninh Mông cũng nghĩ như vậy, rất rõ ràng rằng áo cưới đã thay đổi Hoàng Phỉ Phỉ, không chừng là đã bị một con nữ quỷ nhập vào người.

 

Cứ nghĩ như vậy là sẽ không đáng sợ nữa, cô bất giác nhếch khoé miệng, bản thân mình bây giờ xem như cuối cùng cũng không sợ thứ này nữa.

 

Không đợi cô nếm mùi cho đủ, lại nghe thấy Thời Thích bên cạnh ghé lại gần, hỏi: “Em muốn kết hôn?”

 

*****

 

Mãn nguyện.

 

——《Quyển nhật ký nhỏ Thời Thích lén giấu đi》

 

[email protected]
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)