Tìm nhanh
KHOM LƯNG VÌ ANH
Tác giả: Lục Manh Tinh
9395 Lượt Xem
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 50
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team
Upload by [L.A]_SẮC team

 

 

Dịch Tích sửng sốt một hồi lâu, lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh: “Từ chỗ của anh lái xe qua đây gần ba tiếng đồng hồ”. Truyện được dịch và đăng tại Sắc - Cấm Thành fanpage. Copy xin vui lòng xin phép, giữ nguyên credit và up sau page 5 chương. 


 

Từ Nam Nho: “Ừm, hên là nơi đến không cần ngồi máy bay tới”.

 

“Thầy à, em phát hiện anh đúng là có chút ngốc”.

 

Từ Nam Nho búng vào trán cô: “Em nói cái gì”.

 

“Ngày mai còn có việc, anh cứ vậy vừa đi vừa về thì còn muốn ngủ nữa hay không”. Dịch Tích rầu rĩ nói, “Em chỉ thuận miệng nói, anh làm gì đột nhiên quay về”.

 

“Chỉ là thuận miệng nói?” Từ Nam Nho cúi đầu nhìn cô, “Cho nên thật ra thì em không nhớ anh”.

 

Dịch Tích quay đầu đi, khẩu thị tâm phi nói: “Không nhớ, anh mau chóng quay về đi”.

 

Từ Nam Nho lặng đi một lúc, thật lâu sau mới đặt cằm cọ vào thái dương cô: “Nhưng anh lại nghĩ, anh muốn gặp em”.

 

“...”

 

Nước mắt của Dịch Tích nhịn đã lâu như muốn vỡ òa, cô hít hít mũi, đột nhiên ngẩng đầu lên cắn một cái vào môi anh. Cô dùng lực hơi mạnh, lập tức đẩy Từ Nam Nho đến trước xe. Từ Nam Nho không kịp né tránh, cũng để cô tùy ý đè lên người mình làm bậy.

 

Anh cũng muốn chạm vào cô.

 

Đã nhiều ngày như vậy, mỗi ngày đều muốn chạm vào cô.

 

Môi lưỡi tương giao cọ xát, tay Từ Nam Nho mơn trớn mái tóc dài của cô, bắt đầu đảo khách thành chủ, anh không chút lưu tình cắn vào môi cô, như muốn đem cô nuốt vào bụng.

 

Giờ phút này, bọn họ ở gần nhau như vậy, gần đến mức làm anh có thể ngửi rõ hương thơm nhàn nhạt trên người cô.

 

Cái gì cũng đều đáng giá, bởi vì lời nói nhớ nhung của cô mà vội vàng rời khách sạn, bởi vì một câu nỉ non của cô mà gấp không chờ nổi muốn đến gặp cô, giờ phút này, bởi vì được ôm lấy cô, hết thảy đều đáng giá.

 

Từ Nam Nho ôm Dịch Tích thay đổi vị trí, biến thành anh đè cô lên xe, Dịch Tích bị anh kéo một cái thì chợt “ai da” một tiếng. Từ Nam Nho nhanh chóng dừng lại: “Làm sao vậy”.

 

Sắc mặt Dịch Tích vẫn chưa bớt đỏ ửng, cô hắng giọng: “Không sao, chân bị té, có chút đau”.

 

Từ Nam Nho nhíu mày, ngồi xổm xuống vén làn váy của cô lên.

 

“Thật là không sao”.

 

Dịch Tích không thể ngăn anh, Từ Nam Nho đứng dậy ôm cô để cô ngồi vào hàng ghế sau xe, lại ngồi xổm xuống một lần nữa. Truyện được dịch và đăng tại Sắc - Cấm Thành fanpage. Copy xin vui lòng xin phép, giữ nguyên credit và up sau page 5 chương. 


 

Dịch Tích mặc váy dài, Từ Nam Nho vén làn váy cô đến đầu gối, nhìn thấy có hai mảng bầm tím trên hai cái đầu gối. Ánh mắt anh trầm xuống, anh ngẩng đầu lên nhìn cô: “Sao lại thế này”.

 

Dịch Tích có chút xấu hổ: “Lúc xuống cầu thang không cẩn thận bị hụt chân, sau đó bị té rồi quỳ trên đất ...”

 

“Xuống cầu thang cũng có thể bước hụt chân? Em chạy bộ trên cầu thang sao?”

 

Dịch Tích liếc anh một cái: “Vừa ra khỏi phòng liền nghe Dịch Nhạc nói anh tới tìm em, em sốt ruột, nên mới lập tức chạy xuống tìm anh”.

 

“...”

 

“Anh nhìn em như vậy làm gì, còn không phải trách anh sao, ai bảo anh đột nhiên gây bất ngờ cho em”. Dịch Tích hừ hừ, “Rất đau, mau thổi cho em”.

 

“Em là trẻ con sao”. Từ Nam Nho bất đắc dĩ nhìn cô, nhưng lại nghiêm túc thổi vào chân cô.

 

Dịch Tích không nghĩ anh sẽ làm chuyện ấu trĩ như vậy, cô lẳng lặng nhìn anh, chỉ cảm thấy cả trái tim đều được lấp đầy. Truyện được dịch và đăng tại Sắc - Cấm Thành fanpage. Copy xin vui lòng xin phép, giữ nguyên credit và up sau page 5 chương. 


 

“Thầy à, vừa rồi anh đã biết em ngủ, vì sao anh còn ở lại”.

 

Từ Nam Nho: “Không biết”.

 

“A?”

 

“Đột nhiên có chút không muốn đi, hơn nữa vẫn luôn nghĩ rằng, em có thể tỉnh giữa chừng”. Từ Nam Nho nói xong thì đứng dậy đi đến cốp xe cầm cái gì đó, lúc quay lại trên tay có thêm hộp y tế nhỏ.

 

Dịch Tích nhìn anh bôi thuốc cho mình: “Có phải anh bị ngốc hay không?”

 

Từ Nam Nho không ngẩng đầu nhìn cô: “Ừm, chắc là bị em lây bệnh”.

 

Dịch Tích cười một cái, đột nhiên cúi người tặng cho anh một nụ hôn giữa trán.

 

Từ Nam Nho hơi dừng lại, “Sao thế?”

 

“Từ Nam Nho”.

 

“Ừm”.

 

“Chúng ta kết hôn đi”.

 

Đột nhiên mở miệng nói lời như vậy, nhưng lại trôi chảy như đã nghiền ngẫm trong lòng vô số lần.

 

Bàn tay đang cầm thuốc của người đàn ông hơi run lên, anh ngẩng đầu nhìn người phụ nữ cùng vừa vặn đang nở nụ cười mê người với anh, trên mặt khó có lúc lộ ra vẻ kinh ngạc và hoảng loạn.

 

“... Em nói cái gì?”

 

Dịch Tích đưa tay nâng mặt anh, gằn từng chữ: “Em nói, chúng ta, kết, hôn, đi”.

 

**

 

Ngày hôm sau, Dịch Tích ngủ đến 12 giờ trưa mới rời giường. Tối hôm qua ở trong xe Từ Nam Nho ba tiếng đồng hồ, sau đó anh lại lái xe quay về chỗ kia, mà bản thân cô cũng quay về phòng ngủ của mình. Truyện được dịch và đăng tại Sắc - Cấm Thành fanpage. Copy xin vui lòng xin phép, giữ nguyên credit và up sau page 5 chương. 


 

Vì sao tối qua đột nhiên nói muốn kết hôn, thật ra thì chính cô cũng không đoán được, chỉ là lúc nhìn người đàn ông trước mắt, đột nhiên có cảm giác đúng rồi.

 

Sau đó Từ Nam Nho nói, chuyện cầu hôn này nên để đàn ông làm.

 

Cô không phục, chính là muốn hỏi anh có đồng ý hay không.

 

Anh tất nhiên là đồng ý, chỉ là...

 

Nửa đêm nửa hôm thì đi chỗ nào kết hôn đây.

 

“Tích Tích, dậy rồi à”. Trong phòng khách, Dịch Thành Hành và Dịch Quốc Đường ngồi cạnh nhau, hình ảnh hai cha con ngồi cạnh nhau luôn có vẻ cực kỳ nghiêm túc.

 

Lúc này Dịch Tích đã ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị ra cửa.

 

“Cơm còn chưa ăn mà đi đâu”. Dịch Thành Hành hỏi.

 

Dịch Tích: “Con có hẹn với Diệp Tử Giai, con ăn ở ngoài luôn”.

 

Dịch Thành Hành: “Diệp Tử Giai, cháu ngoại nhà họ Ngôn?”

 

“Đúng vậy, chuyện miếng đất ở phía Nam kia do cô ấy giúp đỡ cũng gần giải quyết xong rồi, bây giờ mời cô ấy ăn bữa cơm, thuận tiện bàn chuyện kế tiếp”.

 

Dịch Quốc Đường có chút bất ngờ: “Vụ việc ở phía Nam con tìm Diệp Tử Giai? Con bé kia đồng ý giúp con?”

 

“Hai bên đều có lợi thì sao cô ấy không giúp con, hơn nữa...” Dịch Tích bâng quơ nói, “Người ta cũng là chị họ của Từ Nam Nho, chính là nể mặt anh ấy cũng nên nhiệt tình một chút chứ”.

 

Dịch Quốc Đường và Dịch Thành Hành nhìn nhau: “Nghe nói Từ Nam Nho và người nhà họ Ngôn không có quan hệ thân thiết”.

 

“Cũng sẽ có một số người đối xử với anh ấy không có thành kiến”. Trong lời nói của Dịch Tích có ẩn ý, Dịch Quốc Đường và Dịch Thành Hành lúc nghe được thì nghẹn lại.

 

Dịch Tích: “Không nói nhiều với hai người nữa, con đi trước”.

 

Lịch hẹn giữa Dịch Tích và Diệp Tử Giai chỉ mới được quyết định vào mấy ngày trước, vốn dĩ lúc ngồi trên xe Dịch Tích dự tính sẽ đi đến chỗ hẹn cũ, nhưng trước khi đi lại nhận được cuộc gọi từ Diệp Tử Giai.

 

“Dịch Tích, xin lỗi, bây giờ em đang ở đâu?”

 

Giọng nói của Diệp Tử Giai có chút nhẹ nhàng, Dịch Tích không khởi động xe, chỉ ngồi trong xe nói: “Em vừa chuẩn bị đi, chị đây là...”

 

“Sáng nay lúc thức dậy có chút sốt nhẹ, chắc là không thể rời nhà trong chốc lát”.

 

Dịch Tích: “Vậy thì, không sao cả, chị nghỉ ngơi ở nhà là được, nếu không thì chúng ta hẹn lần sau?”

 

Diệp Tử Giai khẽ cười: “Cảm ơn, đột nhiên lỡ hẹn, chị cũng xin lỗi”.

 

“Sức khỏe quan trọng hơn”.

 

“Dịch Tích, nếu không em tới nhà chị đi”.

 

Dịch Tích có chút bất ngờ: “Như vậy được sao?”

 

“Em và chị đều biết sự việc ở phía Nam kia quan trọng như thế nào, đoán chừng không thể kéo dài mãi”. Diệp Tử Giai nói, “Nếu như em tiện thì có thể đến nhà chị, thuận tiện xem như bạn bè tới thăm vậy”.

 

Dịch Tích nghĩ nghĩ: “Ừm, vậy cũng được”.

 

Sau đó Diệp Tử Giai gửi địa chỉ cho cô, ngay từ đầu Dịch Tích không nghĩ gì nhiều, chờ đến lúc chạy đến mới phát hiện, khu vực lân cận hình như là đại viện của quân khu nào đó. Truyện được dịch và đăng tại Sắc - Cấm Thành fanpage. Copy xin vui lòng xin phép, giữ nguyên credit và up sau page 5 chương. 


 

“…”

 

Cô nhớ ông nội có nói với cô rằng nhà họ Ngôn ở bên này, chỗ mà Diệp Tử Giai gọi cô đến không phải là nhà họ Ngôn chứ?

 

Đang nghĩ ngợi có nên tiếp tục lái đi hay không, Diệp Tử Giai đã gọi điện thoại trước cho cô.

 

“Dịch Tích, chị đã nói với người ngoài cửa, em cứ lái thẳng vào trong là được”.

 

“Nơi này là...”

 

“Gần đây chị vẫn luôn ở nhà”.

 

“Vâng”.

 

Quả nhiên, nơi này là nhà họ Ngôn, không phải nhà riêng của Diệp Tử Giai.

 

Sớm biết như vậy nên hỏi thêm một câu, nếu ngay từ đầu biết sẽ đến chỗ này, cô sẽ cân nhắc một chút xem có nên đến nhà cô ấy hay không. Nhưng mà bây giờ tới cũng tới rồi, cô không thể quay về.

 

“Em đến chưa?”

 

“Em sắp tới rồi, năm phút nữa”.

 

“Được, chị chờ em”.

 

Lái xe qua đại viện của quân khu kia, lại đi qua cổng lớn có hai binh lính túc trực hai bên, Dịch Tích mới nhìn thấy mấy ngôi nhà biệt thự đứng đơn lẻ.

 

Không biết có phải Diệp Tử Giai đã căn dặn từ trước hay không, có người thấy xe của Dịch Tích liền hướng dẫn cô dừng đúng vị trí.

 

“Dịch Tích”.

 

Vừa xuống xe đã nghe được giọng nói của Diệp Tử Giai, Dịch Tích quay đầu lại, thấy Diệp Tử Giai đứng trước cửa của một biệt thự cách đó không xa. Dịch Tích nhấc chân đi tới: “Chị đang bệnh sao còn ra đây”.

 

Sắc mặt của Diệp Tử Giai đúng là có chút nhợt nhạt: “Không sao cả, dù sao cũng phải ra tiếp đón em một chút, mau vào đi”.

 

Diệp Tử Giai thân thiết kéo tay cô, có lẽ bởi vì cô ấy là chị của Từ Nam Nho, Dịch Tích cảm thấy có chút thân thiết với cô ấy, nên cũng tùy ý để cô ấy kéo cô vào trong.

 

“Tử Giai, không phải con đang bệnh nên ở trong phòng sao...? Vị này là?” Vào phòng khách mới phát hiện trong nhà có người, một người già ba người trẻ, bốn người đều nhìn về phía Dịch Tích.

 

Dịch Tích quay lại cười một cái, ông lão kia cô từng gặp qua, là Ngôn lão gia, mà một trong ba người đàn ông kia cô cũng từng gặp qua, đó là đại thiếu gia nhà họ Ngôn Ngôn Hành Chi.

 

“Đây là Dịch Tích, con mời cô ấy tới đây bàn việc”.

 

Dịch Tích nhìn Ngôn lão gia gật đầu: “Đột nhiên đến quấy rầy, ông đừng để bụng”.

 

Ngôn lão gia cười cười: “Không ngờ con và Tử Giai lại biết nhau”.

 

Diệp Tử Giai: “Trước kia con có gặp cô ấy trong tiệc sinh nhật của ông, lúc ấy liền có cảm giác vừa gặp đã thân”.

 

Diệp Tử Giai kéo cô ngồi xuống sô pha, trong lúc nói chuyện, Dịch Tích cũng biết được hai người đàn ông kia là do hai người con gái của Ngôn lão gia sinh ra. Truyện được dịch và đăng tại Sắc - Cấm Thành fanpage. Copy xin vui lòng xin phép, giữ nguyên credit và up sau page 5 chương. 


 

Dịch Tích ngồi ngay ngắn trên sô pha trò chuyện với Ngôn lão gia, sau lại bởi vì lý do sức khỏe mà ông lão đi về phòng nghỉ ngơi trước.

 

Ông ấy vừa đi, đám tiểu bối rõ ràng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

 

“Nghe nói bây giờ Cô Dịch cũng là cánh tay đắc lực của Dịch Thị”.

 

Dịch Tích nhìn sang người nói chuyện, người này là Cố Hoài, là con trai do con gái lớn của Ngôn lão gia sinh ra: “Tôi còn đang học hỏi, không dám nhận là cánh tay đắc lực”.

 

Cố Hoài: “Cô không cần khiêm tốn, tôi nghe người trong nghề nhắc đến cô đấy”.

 

Dịch Tích cười cười: “Cố tiên sinh mới là người xuất sắc nhất trong lĩnh vực thương nghiệp, so với anh thì, tôi chỉ là mới vào nghề thôi”.

 

Cố Hoài nghe được lời này hiển nhiên là tâm tình trở nên thoải mái: “Nào có”.

 

“Chị Dịch Tích thật xinh đẹp, có bạn trai chưa?” Ngôn Hành Diệu vẫn ngồi bên cạnh chợt lên tiếng hỏi, vì cha cậu ta ở rể, nên cậu ta mang họ mẹ, họ Ngôn.

 

“Hành Diệu, có phép tắc không”. Ngôn Hành Chi mắng một tiếng.

Ngôn Hành Diệu hẳn là 24 hoặc 25 tuổi, bởi vì gương mặt trẻ con, nên nhìn thoáng qua thì khá trẻ. Mà tính tình của cậu ta có lẽ cũng luôn như vậy, nên ngoại trừ câu nói kia của Ngôn Hành Chi thì hai người còn lại cũng không có gì gọi là bất ngờ.

 

Diệp Tử Giai: “Em đừng để ý cậu ấy, lúc nói chuyện cậu ấy chính là không đầu không đuôi như vậy”.

 

Ngôn Hành Diệu lộ ra một chút biểu tình oan ức: “Còn không phải em thấy Dịch tỷ tỷ có vẻ đẹp tiêu chuẩn như vậy, nên nhất thời tò mò sao”.

 

Ánh mắt Cố Hoài hơi trầm xuống, nhìn Dịch Tích với biểu cảm không rõ: “Chưa nghe nói đại tiểu thư nhà họ Dịch đã có bạn trai”.

 

Dịch Tích cong môi: “Tôi không có bạn trai”.

 

Ánh mắt của Ngôn Hành Diệu chợt lóe sáng: “Thật sao”.

 

“Tôi có một vị hôn phu”.

 

“...”

 

Lời này vừa nói ra, ngay cả Ngôn Hành Chi và Diệp Tử Giai cũng bất ngờ nhìn cô. Truyện được dịch và đăng tại Sắc - Cấm Thành fanpage. Copy xin vui lòng xin phép, giữ nguyên credit và up sau page 5 chương. 


 

Dịch Tích đón nhận ánh mắt của bốn người, vẫn bình tĩnh như cũ: “Vị hôn phu của tôi tên Từ Nam Nho”.


 

[email protected]
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (545 Bình Luận)