Tìm nhanh
KHI QUÂN VI HOÀNG
Tác giả: Mễ Mâu Linh Vũ
15525 Lượt Xem
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 10: Hội thưởng hoa
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth

Đào Hoa mặc cho Tần Nghiêu Huyền giày vò đến hơn nửa đêm. Hắn làm nàng hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn cảm thấy không thỏa mãn, hắn lấy chìa khóa đeo trên cổ tay trái của mình mở gông cùm cho nàng, ôm lấy Đào Hoa đã mềm nhũn vì cao triều đi mấy vòng quanh phòng.

Đây được xem là hóng mát à? Đào Hoa bị buộc phải chống lên cửa sổ, nàng cắn chặt ngón tay sợ phát ra tiếng rên.

Gió đêm thổi hiu hiu, bên trong phòng là một mảnh xuân ý. Lúc cơn gió lướt qua hai đỉnh anh đào khiến cho Đào Hoa không khỏi run rẩy, hoa huyệt siết chặt long căn của Tần Nghiêu Huyền trào ra một dòng xuân thủy.

"Hóa ra Hoa Nhi thích như vậy?"

Tần Nghiêu Huyền vốn cao lớn, gần như Đào Hoa phải nhón chân mới miễn cưỡng nâng được mông nhỏ lên nghênh hợp với hắn, dưới trở ngại như vậy mà mỗi lần long căn rút ra liền cắm vào vô cùng sâu, khoái cảm mãnh liệt giống như sóng biển dâng lên, khuấy động khiến cho xuân thủy phun ra từng đợt.

Nàng ư ư a a, hết gật đầu rồi lại lắc đầu.

"Đã sớm bị phát hiện rồi." Tần Nghiêu Huyền thấy dáng vẻ khẩn trương đến nỗi không biết làm sao của nàng, hắn cảm thấy vô cùng buồn cười, không khỏi cúi người cắn lấy lỗ tai nàng trêu chọc: "Hoa Nhi cắn chặt như vậy, âm thanh mút vào vang lên lớn như thế, tỳ nữ ngoài cửa đã sớm thẹn thùng bỏ chạy."

"Vậy người... A..."

Rõ ràng hắn rất sảng khoái còn gì. Nếu không như thế thì đã không đè nàng làm hết lần này đến lần khác. Nghe nói khi Tần Nghiêu Huyền đến chỗ của những phi tử khác, nhiều nhất là bằng thời gian uống cạn một chung trà hắn liền rời đi.

Kiếp trước đã bị dạy dỗ một lần rồi, Đào Hoa không muốn phải lĩnh hội lần nữa đâu.

"Vậy thì phải xem biểu hiện của Hoa Nhi đã."

Tần Nghiêu Huyền vuốt ve cánh môi mím chặt của Đào Hoa, trong con ngươi đen nhánh chỉ toàn là ý nghĩ xấu xa. Đào Hoa giả vờ lè lưỡi khước từ, liền bị hắn ấn đầu xuống giữa hai chân, nàng ra sức liếm láp trên dưới long căn. Đợi đến khi Đào Hoa liếm sạch long tinh Tần Nghiêu Huyền mới đứng dậy rời đi.

Này đời Đào Hoa không quan tâm đến Đại Diễn nữa. Nàng đã biết, Đại Diễn không phải là cố hương của nàng, Đào Hoa cũng không có người thân ở đó. Mặc dù nàng lớn lên ở Đại Diễn nhưng suốt ngày bị giam trong thâm cung lạnh lẽo, ngày ngày học lễ nghi của nữ nhân.

Mẫu phi mất sớm, phụ hoàng chẳng quan tâm gì đến nàng. Đa số huynh đệ tỷ muội đều xa lánh nàng, thỉnh thoảng khi trong cung có tiệc, đại hoàng tử sẽ đem cho nàng chút thức ăn.

Mãi đến khi trưởng thành Đào Hoa mới phát hiện, quần áo của tỳ nữ còn tốt hơn nàng.

Suy nghĩ kỹ lại, nàng ở Đại Diễn mười ba năm, ngày nàng giống với công chúa nhất chính là ngày bị đưa đến Ngạo quốc làm con tin.

Đào Hoa khẽ cười khổ, nàng kéo áo ngủ bằng gấm co lại thành một cục.

Kiếp này khi gặp lại hoàng phụ và hoàng huynh, nàng có còn khóc lóc ỉ ôi không? Có lẽ sẽ còn như thế. Dù gì họ cũng lừa nàng hai mươi mấy năm, tự tay dâng nàng lên để lấy lòng Tần Nghiêu Huyền mặc co hắn đùa bỡn, cho đến trước khi chết cũng không chịu nói cho nàng biết nàng được sinh ra ở đâu.

Nếu thật sự còn người thân trên đời này, nhất định sẽ đau lòng vì nàng.

Đào Hoa bị giam mấy ngày ở Kim Ti Uyển, cũng là lúc hoa đào trong hoàng cung nở rộ, Tần Nghiêu Huyền sai người đem chìa khóa đến mở gông cùm ở chân cho nàng.

"Hôm nay chính là ngày mở hội thưởng hoa, nương nương phải rửa mặt chải đầu, ăn mặc thật xinh đẹp mới được!". Truyện được edit bởi Sắc - Cấm Thành fanpage.

Còn có ba cái rương lớn được đưa đến cùng chìa khóa, bên trong là châu báu trang sức, quần áo mùa xuân và son phấn.

Hạ Chu che miệng cầm lấy cây trâm được khảm đá mắt mèo nói: "Nương nương, bảo bối này được Nam Cương tiến cống vào dịp đại thọ sáu mươi của tiên đế đấy! Không ngờ rằng thánh thượng lại cho người làm thành một món đồ trang sức, người nhìn xem, ánh sáng nó tỏa ra lấp lánh biết bao."

Vừa dứt lời, Hạ Chu lại cầm lấy một chiếc váy màu hồng nhạt nói: "Chất liệu này mỗi năm bộ phận thêu dệt chỉ làm ra một xấp, phần lớn đều là màu sắc thích hợp với phong thái của thái hậu, không ngờ rằng còn có màu hồng... Hình như bộ váy này mới được may xong mấy hôm trước!"

"Vậy thì mặc bộ này đi."

Đang định tố cáo hắn cố ý làm nhục thì bị hắn thúc vào một cú chạm đến hoa tâm, sự tê dại như nghiền nát nàng, Đào Hoa lên đến cao triều xuân thủy chảy ra không ngớt, không ngờ Tần Nghiêu Huyền còn bắn thật nhiều tinh khí vào trong khiến cho bụng nàng trướng lên.

Tần Nghiêu Huyền thở dài như rất tiếc nuối, quyến luyến chống đẩy thêm mấy cái mới rút ra, trước khi Đào Hoa kịp phun hết tinh khí ra hắn đã cắm gậy ngọc vào. Truyện được edit bởi Sắc - Cấm Thành fanpage.

Dường như dưới thân nàng chưa từng được thả lỏng. Đào Hoa đỏ mặt, tủi thân vặn ẹo: "Mỏi, trướng."

"Cắm vào đến khi quen sẽ không còn mỏi nữa."

Tần Nghiêu Huyền thấy Đào Hoa nghe tin hắn sắp xuất binh vẫn ngoan ngoãn như vậy, tâm tình hắn trở nên tốt hơn, hắn bế Đào Hoa trở lại giường rồi đeo gông cùm vào cho nàng: "Nếu Hoa Nhi để cho ma ma dạy bảo thì chỗ đó cũng phải như thế thôi, ngày đêm ngậm ngọc."

"Không muốn. Hoa Nhi sợ người lạ."

Như vậy chẳng phải là đi một bước cũng khó hay sao, Đào Hoa lắc đầu liên tục, cẩn thận hỏi: "Hiện tại Hoa Nhi phục vụ không tốt à?"

Tần Nghiêu Huyền thích nàng mặc y phục màu hồng phấn, đa số y phục được đưa đến đều có màu nhạt.

Hạ Chu lục lọi mấy cái rương hồi lâu, mỗi món đều là trân bảo, nàng ấy cảm thán đến mệt mỏi, nàng ấy đứng phía sau búi tóc cho Đào Hoa. Hạ Chu nhìn khuôn mặt lãnh đạm của Đào Hoa trong kính, khó hiểu hỏi: "Nương nương, người thật sự không đeo bộ trang sức đá mắt mèo kia sao? Như thế này quá đơn giản rồi, trân châu hay phỉ thúy gì cũng được, bộ kia thì thế nào?"

"Quá nặng."

Đào Hoa bất đắc dĩ lắc lắc đầu: "Thân thể ta không khỏe, cố gắng đơn giản chút là được rồi."

Đeo hoa tai vào khuôn mặt có thêm mấy phần thần thái, sau khi mím môi qua giấy đỏ Đào Hoa mới mang giày gấm Tần Nghiêu Huyền đưa đến.

Hội thưởng hoa đã có từ lâu. Nghe tên hoa mỹ như vậy chứ thực ra là dịp để các phi tử tranh nhau ngâm tụng mấy câu trước mặt thánh thượng, ôm hy vọng được phong thưởng. Truyện được edit bởi Sắc - Cấm Thành fanpage.

Nếu có thể Đào Hoa không hề muốn tranh ân sủng với họ chút nào. Vị trí hoàng hậu kia, đã được định sẵn không ai có thể ngồi, phượng ấn cũng sẽ không rơi vào tay ai cả.

Trái lại nàng sẽ ngoan ngoãn thưởng hoa, giả bộ làm người câm, thận trọng không nói gì tránh việc chọc Tần Nghiêu Huyền không vui.

Ngự Hoa Viên hôm nay cực kỳ náo nhiệt, Đào Hoa đi đến thì thấy rất nhiều hoa đã nở rộ, những đóa hoa héo tàn nay cũng trở nên tươi tắn.

Bên trong tiểu đình dưới nước có năm sáu chục người tụ lại, trừ tỳ nữ ra thì có khoảng hai mươi mấy phi tử. Đào Hoa ra hiệu cho Hạ Chu nhẹ nhàng rời khỏi tiểu đình.

Vừa đi được mấy bước, nàng lập tức cảm thấy không bình thường.

Không ngờ rằng Tần Nghiêu Huyền thật sự đến đây. Hắn mặc trên người bộ trường sam màu đen đơn giản, ngồi trên ghế đá vân vê chiếc cốc bằng ngọc, lúc này hắn đang nhắm mắt dưỡng thần trông vô cùng cao ngạo, giống như sương lạnh giữa ngày xuân ấm áp, trong lúc nhất thời không ai dám tiến lên quấy rầy.

Đào Hoa cũng chỉ đứng bên cạnh những phi tử khác, mấy phi tử phía trước che mất thân hình nàng, tất cả đều đang cúi đầu chờ đợi. Truyện được edit bởi Sắc - Cấm Thành fanpage.

"Nếu đến rồi sao không tiến lên hành lễ?"

Chợt Tần Nghiêu Huyền mở mắt ra, trong đôi mắt đen láy ánh lên vẻ tức giận.

Tất cả mọi người lập tức đồng loạt quỳ xuống, cùng kêu vang thánh thượng vạn tuế khiến cho đầu óc Đào Hoa choáng váng.

Con người Đào Hoa yếu đuối, không thích ồn ào, mỗi việc mở cửa hơi mạnh chút cũng làm nàng giật mình. Sắc mặt Đào Hoa đột nhiên trắng bệch, hai chân như nhũn ra, nàng run run quỳ xuống chậm rãi hành lễ.

Điều này khiến cho tất cả mọi người đều chú ý đến Đào Hoa. Vị công chúa Đại Diễn trước giờ luôn độc lập độc hành.

Trước tiên họ hơi hoảng hốt vì dung mạo của nàng nhưng ngay sau đó liền cười chế giễu chuẩn bị xem kịch hay.

Thánh thượng mở miệng bảo hành lễ, duy chỉ có nàng là đứng ngây ra đó, không phải đang tìm phạt sao? Thậm chí còn có người hy vọng thánh thượng lập tức tước danh hiệu quý phi của nàng, để những đại gia khuê tú không còn bị nữ nhân Đại Diễn này đè lên đầu.

Đột nhiên Tần Nghiêu Huyền đứng lên đi về phía Đào Hoa, chân mày hắn nhíu chặt.

Lan phi gần với thánh thượng nhất không kiềm được cười chế nhạo, thầm nghĩ cuộc sống của công chúa Đại Diễn này coi như là chấm dứt rồi. Bình thường nàng làm mưa làm gió ở Kim Ti Uyển cũng thôi đi, hoàng thượng thưởng cho bao nhiêu roi mà vẫn không nhớ. Hôm nay lại còn phạm lỗi trong buổi thưởng hoa, bệ hạ rất coi trọng lễ nghi quy cũ, dưới con mắt của mọi người ít nhất cũng sẽ lột da nàng.

Lan phi nghĩ đến chuyện hôm qua nàng ta có tặng cho bệ hạ một cái roi ngựa thượng hạng, bệ hạ có dùng nó quất vào người Ngọc quý phi hay không nhỉ?

Nếu vậy thì thật đáng tiếc, roi ngựa kia được dùng để thuần phục liệt mã, trên đó được gắn rất nhiều gai, nếu như quất vào người nàng sẽ dính lại máu thịt rất khó tẩy rửa.

"Sao sắc mặt lại kém như vậy?"

Tần Nghiêu Huyền đi đến bên cạnh Đào Hoa, đỡ lấy thân thể sắp quỳ xuống của nàng, chậm rãi nói: "Thân thể quan trọng hơn, nếu không thoải mái thì không cần quỳ."

"Tạ ơn bệ hạ."

Đào Hoa được Tần Nghiêu Huyền dắt ngồi vào trên băng đá, sau khi được hắn đút một hớp nước trà thì mới bình tĩnh trở lại.

Các phi tử khác cực kỳ kinh ngạc, không nghe Tần Nghiêu Huyền nói bình thân đều không dám ngẩng đầu.

Nhưng Lan phi thì há to miệng nhìn thánh thượng đỡ Đào Hoa ngồi xuống, mặt mũi vẫn lạnh như băng sương nhưng lại tự tay đút nàng uống trà.

Lan phi chắc chắn mình không có hoa mắt. Nhưng mà chuyện gì đang xảy ra vậy?

Người ta nói thưởng hoa là thời điểm tốt nhất để tranh thủ sự sủng ái của thánh thượng, chẳng lẽ Ngọc quý phi này liều đúng chỗ rồi sao?

Như vậy nàng cũng sẽ...

Lan phi đang định đứng lên thì Tần Nghiêu Huyền thuận thế ôm Đào Hoa vào trong ngực, lạnh nhạt nói: "Chớ có phụ cảnh xuân tươi đẹp thế này. Tất cả đứng lên đi."

Lan phi nôn nóng đứng vụt lên, đánh mất dáng vẻ của con nhà đại gia khuê tú, nàng ta khiến cho tỳ nữ bên cạnh sợ hết hồn.

Quả nhiên ánh mắt Tần Nghiêu Huyền rơi vào người nàng ta.

Ngay sau đó, lúc Lan phi đang mừng rỡ cố lấy lại sự bình tĩnh, nàng ta liền nhìn thấy môi thánh thượng khẽ mở.

"Thật là làm trẫm mất hứng, thưởng năm mươi roi. Vừa đúng lúc hôm qua trẫm nhận được một cây roi mới."

[email protected]
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)