Tìm nhanh
KHI QUÂN VI HOÀNG
Tác giả: Mễ Mâu Linh Vũ
8724 Lượt Xem
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 65: Cuộc đời này
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth


Xe ngựa được làm riêng cho Đế Vương đi chậm vô cùng, sáng sớm, xe đã cùng đoàn khởi quân về nước. Tần Nghiêu Huyền vén rèm xe nhìn bên trong, qua cửa sổ xuyên thấu có thể thấy gương mặt Đào Hoa.

Hắn có chút không vui.

Hắn mới xuống xe một lát, Đào Hoa đã mở vạt áo trước ngực ra cho tiểu oa nhi bú. Đào Hoa chịu khổ nhiều, da thịt trắng nõn, xanh xao như người ốm dậy, bởi vì sáng sớm hơi lạnh nên nổi một tầng da gà.

"Sau khi hồi cung tìm một vú nuôi đi." Tần Nghiêu Huyền ngồi cạnh nàng, kéo nàng vào trong ngực, chọc chọc tiểu oa nhi đang bú sữa.

"Ô oa oa..."

Vốn là chưa ăn được mấy ngụm sữa lại bị chọc, tiểu oa nhi lớn tiếng khóc, Đào Hoa đang gật gù thì bừng tỉnh, tranh thủ ôm bé lên dỗ dành.

"Đừng cho ăn nữa, nó cắn nát hết rồi." Chỉ chỉ vú Đào Hoa, Tần Nghiêu Huyền thò tay vỗ nhẹ bàn tay đang tìm núm vú của tiểu oa nhi, "Không cho phép ăn."

Hắn kéo vạt áo Đào Hoa lên, ngữ khí không thiện ý, "Trẫm còn không có mà ăn."

Dù mới đi đường vài ngày nhưng Đào Hoa đã hiểu sâu sắc Tần Nghiêu Huyền chính là bình dấm, ngay cả con trai mình cũng ghen. Tuy rằng nàng không nhiều sữa vì thân thể yếu ớt, nhưng hắn cũng không có mà ăn là có ý gì?

Truyện được edit và đăng tại web lustaveland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy. Mong bạn sẽ vào đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm để nhóm có động lực nhanh chóng hoàn nhiều bộ hơn nhé. 

"Tiểu bảo bảo rất quậy nha." Xoay người hôn lên mặt Tần Nghiêu Huyền, Đào Hoa cười nhưng trong mắt vẫn có chút mệt mỏi.

"Hoa nhi khi còn bé rất nghe lời."

Không hút được sữa nửa, tiểu bảo bảo bắt đầu mút ngón tay. Tần Nghiêu Huyền xắn ống tay áo, ôm bé tới trong ngực dỗ dành, "So với nó xinh đẹp hơn nhiều, mềm nhũn, thơm mùi sữa. Cười lên đôi mắt long lanh tựa như sao sáng trên trời."

Đào Hoa bật cười khúc khích, "Chàng nói con xấu sao?"

Tần Nghiêu Huyền gật đầu.

"Nhưng hắn là con chàng mà, mọi người ai cũng nói nó lớn lên giống chàng như đúc."

Tần Nghiêu Huyền: ...

Tiểu oa nhi lại lớn tiếng khóc, sờ tã lót đúng là ướt rồi. Đào Hoa thay tã cho bé, Tần Nghiêu Huyền lắc đầu ôm bé lên. Theo lý thì chuyện này thế nào đi nữa cũng không tới phiên vị quân vương này, nhưng lúc bà vú tiến vào, Tần Nghiêu Huyền đã lưu loát chỉnh đốn sạch sẽ cho tiểu bảo bảo.

Tiểu bảo bảo được bọc trong lụa gấm trắng tinh giao cho bà vú, hắn còn dặn dò phải cẩn thận một chút.

Ánh mắt bà vú nhìn thẳng, liên tục gật đầu, Đào Hoa che miệng cười.

"Chàng a..."

Lời còn chưa dứt môi đã bị hôn lên. Nụ hôn rất nhẹ, ẩn nhẫn dục vọng chiếm hữu, Đào Hoa rất cẩn thận, đẩy Tần Nghiêu Huyền ra cười, "Đang ở trong xe đó."

"Ta biết rõ thân thể Hoa nhi yếu ớt."

Tần Nghiêu Huyền bắt được tay nàng, dẫn dắt tới thân dưới của hắn, "Giúp trẫm."

Hắn nói thành khẩn, giọng khàn khàn đáng sợ, lúc cởi bỏ quần lót cổ họng chuyển động, khuôn mặt tràn ngập khuây khỏa và chờ mong. Đào Hoa thấy được bộ dạng này của Tần Nghiêu Huyền thì tâm tư nhộn nhạo, cúi người há mồm ngậm lấy dịch thể chảy ra từ côn thịt.

Truyện được edit và đăng tại web lustaveland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy. Mong bạn sẽ vào đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm để nhóm có động lực nhanh chóng hoàn nhiều bộ hơn nhé. 

"Đừng náo, sẽ rách ra đấy." Tần Nghiêu Huyền cúi đầu nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Đào Hoa lên, mút lấy dịch thể và môi lưỡi của nàng, "Liếm cho trẫm là tốt rồi."

Đào Hoa hôn khẽ một cái, xấu xa hỏi: "Để làm gì?"

Đùng...

Đánh nhẹ vào mông nàng, Đào Hoa bị đau che mông, đôi mắt ủy khuất, môi hồng nhạt cong lên, Tần Nghiêu Huyền nhịn không được hôn một cái.

"Đừng náo, nàng mới sinh vài ngày đó. Chỗ kia còn đau không?"

Nói không đau là giả đấy. Lúc Thiên Vân và Ngạo Quốc đối chọi gay gắt, chiến hỏa hừng hực, nàng phải vội vã đi tìm bà đỡ. Nhờ mạng lớn, tiểu oa nhi cũng phối hợp, Đào Hoa mới không mất quá nhiều máu mà chết.

Mấy ngày này đi đường mệt nhọc, đường về Ngạo Quốc cũng không bằng phẳng, lắc lư cao thấp. Đào Hoa cảm thấy xương cốt đau toàn thân, nôn cũng lợi hại.

"Không thể như thế nữa, ta sợ nàng mất mạng."

Tuy rằng khó hiểu, nhưng mạng của nàng nhờ cổ trên người Tần Nghiêu Huyền mới giữ được đến bây giờ, Đào Hoa cảm thấy nếu không cùng hắn mây mưa nàng sẽ suy yếu tới chết.

Bị nàng xem là vật kéo dài tính mạng, Tần Nghiêu Huyền có chút giận dỗi, rốt cuộc thở dài, hai tay chụp lên côn thịt nói: "Dùng miệng giúp ta đi."

"Không." Đào Hoa cười xấu xa, "Ta muốn bệ hạ bắn vào cơ."

Đương nhiên không thể. Tần Nghiêu Huyền bị nàng chọc cho khó chịu, cuối cùng hung hăng cọ xát khe mông nàng, bờ mông nhỏ bị cọ tới trầy da, Đào Hoa ủy khuất khóc thút thít nhận sai.

"Nàng cứ giống như hài tử chưa lớn vậy."

Chỉnh đốn lại y phục cho nàng, Tần Nghiêu Huyền cảm thấy Đào Hoa lúc này nằm trên gối hắn vô cùng giống khi còn bé. Nàng nhỏ bé như vậy, hắn dùng sức ôm nàng sợ làm nàng đau.

Làm sao nàng luôn giống như chưa trưởng thành thế này?

Đào Hoa dứt khoát nằm xuống, gối đầu lên bắp đùi hắn ngủ.

Nhìn dáng vẻ khi ngủ của nàng, Tần Nghiêu Huyền bỗng nhiên lại cảm thấy nàng đã trưởng thành. Một mình đi tìm thân thế, tới Thiên Vân mưu tính vì lợi ích của hắn, còn sinh hài tử cho hắn.

Để có thể thoải mái đứng trước mặt hắn, nắm tay hắn, không kiêng kị đội miện quan, gọi tên hắn, nói thích hắn, nàng đã trải qua muôn vàn khó khăn.

Trường Giang và Hoàng Hà yên lặng, nhân sinh đắc ý, so ra cũng vẫn kém giờ khắc này.

Tần Nghiêu Huyền nghe được tiếng xe hành quân và tiếng vó ngựa bên ngoài, các tướng sĩ mặc khôi giáp giọng nói cao chót vọt, mọi người hô đừng làm ồn kinh sợ Hoàng thượng, nhưng tiếng Đào Hoa vẫn hít thở nhẹ nhàng say lòng người.

Trở lại kinh thành Ngạo Quốc, hắn lập tức thu xếp mọi chuyện thỏa đáng.

Vừa tới Ngạo Quốc đã cho người chuẩn bị bộ váy nàng thích nhất, thêm chút vàng bạc châu báu nhưng Đào Hoa cũng ném một góc chẳng quan tâm.

"Hoa nhi không thích sao?" Tần Nghiêu Huyền chờ không được muốn đưa nàng lên Phượng vị ngay lập tức, cùng nàng quản lý triều cương.

"Ta thấy nàng ăn mặc như vậy rất xinh đẹp."

Đào Hoa lắc lắc tay áo đỏ thẫm, xoay người, làn váy bay lên như cánh hoa diễm lệ say lòng người, "Bệ hạ thích sao?"

Tần Nghiêu Huyền muốn nói thích nhưng hắn nhịn xuống.

Lễ sắc phong đã chuẩn bị đâu vào đấy, nhưng Đào Hoa đã quá mệt mỏi. Đêm dài, nàng cũng không có về Kim Ti Uyển, cũng không tới tẩm cung Đế Vương mà tới Cống Hưng Các một chuyến.

"Cữu cữu."

Đào Hoa cười qua loa, mang quà đưa cho An Dịch đã già nua, "Ta muốn đa tạ ngươi."

Tay An Dịch mang xích, hắn nghĩ thế nào cũng không thông, tiểu cô nương này rốt cuộc sao vượt qua được kiếp nạn.

"Ngươi lẽ ra nên chết trên thuyền. Chết trong tay phụ thân ngươi."

"Nhưng ta đã gặp Giang Dã. Người tính không bằng trời tính, ngươi đưa ta ra khỏi cung, đoán chắc Tần Nghiêu Huyền sẽ không tìm ta, lại đoán không ra ta xuôi theo sông sẽ gặp người nào." Đào Hoa không cười nữa, nhớ lại chuyện sinh tử, ánh mắt lạnh lẽo, "Ngươi bố trí nhiều tử cục cho ta như vậy, muốn ta chạy trốn ở bên trong, cuối cùng lại không nhìn ra chuyện ta được người Thiên Vân cứu ra."

"Ngự y cũng tốt, Giản Sơ cũng tốt, Nam Cương Vương cũng tốt. Người nào cũng muốn dồn ta vào chỗ chết. Ngay cả Tần Nghiêu Huyền, mấy đời trước cũng giết ta."

"Ngươi biết ngươi thua ở chỗ nào không? Ngươi thua ở chỗ không nhìn ra ta nhân nhượng vì lợi ích chung, thua ở chỗ người không nhìn ra Giang Dã, thua ở chỗ ngươi không mưu tính kết cục."

Đào Hoa không che lấp vạch trần An Dịch, sinh tử khó bề nói, cuối cùng Tần Nghiêu Huyền hoàn thánh bá vương chi đồ, lại không ngờ trở thành trò vui đùa của An Dịch.

"Cữu cữu, nếu ngươi không rõ kết cục, thì nên an phận làm quần chúng. Chúng ta không phải những con cờ trên bàn cờ của ngươi. Ngươi hạ màn, ngươi thua."

Đào Hoa nghiêng đầu nói: "Sau này, ta và Nghiêu Huyền là một người."

Một thanh kiếm được đặt trước mặt An Dịch, Đào Hoa nghiêng đầu nhìn chỗ khác: "Ta và ngươi huyết mạch tình thân, ta không động tay."

An Dịch cười ha ha ra tiếng: "Ngươi chết qua nhiều lần, tự cho mình là thông minh vô song? Kế hoạch của ta không chê vào đâu được, thiên hạ này là của ta, ta thống trị, không có ta... Không ai có thể giúp đỡ Đế Vương thống trị?"

"Chết nhiều rồi cũng khôn ra."

Đào Hoa cầm chuôi kiếm, rút kiếm ra đâm ngay vào ngực An Dịch.

Chết nhiều rồi, giết người nàng cũng không sợ nữa.

Lúc rời khỏi Cống Hưng Các, Đào Hoa cố nở nụ cười, lại đụng phải một người.

"Nghiêu Huyền." Chóp mũ có mùi quen thuộc, Đào Hoa ủy khuất che mũi, "Sao chàng ở đây?"

"Việc này trẫm làm được." Tần Nghiêu Huyền thở dài: "Tội gì ô uế tay mình?"

"Hắn tính toán ta nhiều như vậy, ta cuối cùng cũng có thể xả giận rồi." Đào Hoa ôm lấy Tần Nghiêu Huyền, nhỏ giọng nói: "Hắn tựa như thần tiên tính toán chúng ta, xem chúng ta là con cờ giãy giụa trên bàn cờ, ta sợ kiếp này kết thúc, mở mắt ra, lại trở về đêm đó, chàng lại đối xử với ta như xưa."

"Ta sẽ không thế nữa."

Tần Nghiêu Huyền nắm tay nàng, mười ngón đan nhau, "Trẫm thề."

Sau này tiểu oa nhi lớn lên, Tần Nghiêu Huyền sẽ thoái vị, đưa nàng đi du ngoạn sơn thủy tứ xứ, thời gian tiêu tán.

Truyện được edit và đăng tại web lustaveland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy. Mong bạn sẽ vào đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm để nhóm có động lực nhanh chóng hoàn nhiều bộ hơn nhé. 

Bọn họ bỏ ra hai mươi mấy năm ngao du thiên hạ, cuối cùng tới Thiên Vân, Đào Hoa cảm giác đã đủ lắm rồi. Kiếp sau tỉnh lại ở đâu, nàng cũng không sợ.

"Ai?"

Đào Hoa cảm thấy khó thở, khi tỉnh lại, trước mặt là cây đào nở rộ.

Không phải xiềng xích, không phải giường, nhưng Tần Nghiêu Huyền vẫn ở bên cạnh.

"Nàng tỉnh rồi?"

Cảm nhận được bé gái trong ngực động, Tần Nghiêu Huyền mở mắt, ôm nàng hỏi: "Có đói bụng hay không, có phải muốn bú sữa mẹ không?"

"Nghiêu... Nghiêu Nghiêu..."

Đào Hoa phát hiện mình chỉ có thể phát ra âm thanh non nớt. Tay nhỏ bé của nàng sờ gương mặt Tần Nghiêu Huyền thời thiếu niên, dùng sức cào, lập tức lớn tiếng khóc, "Nghiêu Nghiêu!"

Lần đầu tiên nghe được nàng mở miệng nói chuyện, hắn ngẩn người, cầm bàn tay nhỏ bé của nàng, vui mừng hôn một cái.

"Hoa nhi ngốc, nói còn không rõ này!"

Hắn nhớ lại giấc mộng, ngẩng đầu thấy Hoa phi đi tới, lập tức ôm chặt Đào Hoa hơn.

"Thất Hoàng tử, chúng ta phải tới Đại Diễn rồi. Ta và con bé sợ không chạy trốn khỏi kiếp nạn này được rồi."

Tần Nghiêu Huyền nở nụ cười: "Ta chắc chắn sẽ không giao Hoa nhi cho ngươi."

Hoa phi sững sờ, bấm ngón tay cảm thấy khống đúng, vì sao Tần Nghiêu Huyền lại có thể thoát khỏi khống chế của nàng nhanh như vậy. Hai đầu lông mày hắn lộ ra sự bá đạo của bậc Đế Vương, chỉ thấy hắn đứng lên, hướng tẩm cung của Hoàng Đế.

Đào Hoa cảm thấy trên người Tần Nghiêu Huyền có một cỗ sát khí đáng sợ, giống hệt như lúc ở cùng nàng kiếp trước. Cũng giống như hắn đã mang theo một thân thống trị vinh quang mà thức tỉnh.

"Ta muốn làm gì?" Tần Nghiêu Huyền cúi đầu hôn nàng, "Đương nhiên là, hành thích vua, đoạt vị."

***

Cốt truyện kết thúc.

Ở kiếp này nàng chỉ có thể ở cùng hắn.

[email protected]
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)