Tìm nhanh
KHI QUÂN VI HOÀNG
Tác giả: Mễ Mâu Linh Vũ
8995 Lượt Xem
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 40: Nghịch lửa có ngày chết cháy
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth


Đào Hoa mím môi không cho Tần Nghiêu Huyền duỗi ngón tay vào miệng. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn động lòng người của nàng, Tần Nghiêu Huyền nắm cái mũi của nàng.

Rất khó thở! A, nàng không chịu nổi nữa rồi!

Cuối cùng, gương mặt Đào Hoa phiếm hồng, nàng hé miệng.

"Nghiêu Huyền..."

Bị bóp mũi tới đau, Đào Hoa ủy khuất hừ hừ: "Chờ ta ngủ trưa dậy làm được không? Hoa nhi hơi khó chịu."

Tối qua bị hắn giày vò ác như vậy, nàng căn bản không muốn nữa! Có trời mới biết A Mật Đóa dùng bao nhiêu sức lực mới gọi được nàng từ trên giường xuống, nếu không phải Tần Nghiêu Huyền tự mình ôm nàng vào thiện phòng, Đào Hoa sợ là nàng có thể dựa ghế ngoài hành lang ngủ.

Tần Nghiêu Huyền vẫn còn bóp mũi nàng, đôi con ngươi nghiền ngẫm nhìn nàng chằm chằm, "Còn không tranh thủ làm nhanh một chút, dành thời gian ngủ đi?"

Đào Hoa than thầm chạy không khỏi rồi, vẻ mặt đau khổ gật đầu.

Tay chạm vào vạt áo, nàng cảm thấy dưới mông có vật gì đó đang chọc vào nàng, nóng bỏng, toàn thân Đào Hoa bủn rủn.

Có cách gì không quá mệt mỏi đây?

Trong đầu lóe lên ý nghĩ, Đào Hoa đột nhiên cười hì hì, cong cong đôi mắt, mềm mại nói với Tần Nghiêu Huyền: "Bệ hạ muốn Hoa nhi chủ động, vậy có thể có thể cho ta chọn không?"

"Hoa nhi muốn như thế nào?"

Dường như có thể thấy đuôi hồ ly nhỏ của nàng đang lắc lư ở phía sau, Tần Nghiêu Huyền cũng không thèm để ý, thoải mái ngả người ra sau, Đào Hoa nhảy từ trên người hắn xuống.

"Hoa nhi phải biết rằng, mỗi lần nàng đều bị trẫm làm tới mức không còn sức lực, nàng khóc lóc xin ta dừng lại. Lúc đó nàng chỉ có thể nằm một chỗ, chỉ khi cao trào mới có thể nhúc nhích sao?"

Mỗi lần đều bị hắn giày vò tới còn nửa cái mạng, đừng nói tư thế, ngay cả lời nói cũng phải theo ý hắn.

Tần Nghiêu Huyền nói nghiêm túc, nhắc nhở chân thành. Nhưng mặt Đào Hoa lập tức đỏ ửng, nói nhỏ: "Chuyện này sao có thể làm cả một canh giờ? Ta có thể chống đỡ một nửa canh giờ cũng rất khá rồi."

"Làm một lúc Hoa nhi đã bất tỉnh, cái gì cũng không nhớ rõ nữa. Thật sự là một nửa canh giờ cũng không tới."

"A a a, đừng nói chuyện này nữa!"

Chẳng lẽ hắn còn làm lâu hơn sao? Quả nhiên là làm suốt đêm sao? Đào Hoa sợ Tần Nghiêu Huyền lại nói những lời làm nàng xấu hổ, tranh thủ chạy đến dưới gầm bàn, một đôi mắt chứa xuân tình e sợ nhìn nơi ở giữa háng hắn.

Tần Nghiêu Huyền lập tức hiều, cười nhẹ vỗ đầu nàng: "Hoa nhi cẩn thận một chút, cẩn thận làm bị thương đầu gối."

"Không sao đâu!"

Thò tay cởi thắt lưng hắn, Đào Hoa giật quần ngoài xuống một nửa, lấy áo hắn đệm dưới đầu gối, đắc ý nói: "Như vậy sẽ không bị thương đâu."

Nhìn long bào cứ như vậy nằm trên mặt đất, Tần Nghiêu Huyền lập tức dở khóc dở cười, hắn vỗ đầu nàng: "Tới đây."

Quần lót màu xanh phồng lên thật to, còn dính chút dịch thể, Đào Hoa có thể ngửi được mùi vị tanh nồng.

Làm sao có thể lớn nhanh vậy hả?

Thò tay cởi quần lót ra, côn thịt đỏ thẫm bật lên đánh vào mặt nàng, Đào Hoa lại càng hoảng sợ. Quy đầu trào ra vài giọt chất lỏng tanh nồng đậm đặc, quả nhiên hắn đã động tình.

Đào Hoa duỗi bàn tay bé nhỏ chụp lấy côn thịt nóng bỏng, vừa cứng vừa to hầu như nàng cầm không được Nàng tò mò ngẩng đầu nhìn Tần Nghiêu Huyền, hắn vẫn bộ dạng đạm bạc như cũ, giống như côn thịt động tình dưới thân không phải của hắn.

Rõ ràng đã rất cứng, sao hắn còn có thể lãnh đạm như vậy. Côn thịt trong tay nàng run lên một cái đấy, rõ ràng là đang xin nàng động nhanh một chút mà.

Sao hắn còn lãnh đạm như vậy chứ?

Đào Hoa chu môi bất mãn, duỗi lưỡi ra liếm một cái, sau đó há mồm ngậm cả quy đầu, mút vào hai cái lại nhả ra, xác định trên côn thịt đã dính nước bọt của nàng mới tiếp tục động tay.

"Hoa nhi."

"A? Lại chảy ra rồi..." Ngón giữa chạm vào chất lỏng dính ngấy, Đào Hoa nghiêng đầu hỏi: "Làm sao hút sạch đây?"

Đào Hoa lại há miệng ngậm lấy, cố đánh qua đánh lại cái lưỡi tạo ra âm thanh, thậm chí còn tò mò dùng đầu lưỡi tìm kiếm thứ bên trong lỗ nhỏ trên quy đầu.

Tần Nghiêu Huyền cảm thấy quả nhiên Đào Hoa là yêu tinh câu hồn, hút hết tinh khí hắn.

Miệng nhỏ chặt chẽ ấm nóng, lưỡi mềm mại quấn lấy côn thịt hắn, yết hầu hắn dần chuyển động cao thấp. Hai má nàng bị côn thịt nhét đầy, lúc liếm láp còn phát ra âm thành òm ọp.

"Đừng có lớn nữa mà!" Đào Hoa phun long căn ra, liếm côn thịt từ trên xuống dưới, hôn hai túi trứng của hắn, "Lớn như vậy, ta không nuốt được..."

"Ngoan."

Nơi yếu ớt bị nàng dùng miệng hôn mút, ngậm lấy, thậm chí hút. Khoái cảm lạ lẫm làm hai chân Tần Nghiêu Huyền thẳng tắp, dục vọng lại lớn lên vài phần, vẻ mặt Đào Hoa đau khổ, cực kỳ gượng ép ngậm côn thịt của hắn vào miệng.

Quy đầu vào sâu chống đỡ cổ họng nàng, trơn và ướt làm Tần Nghiêu Huyền hừ nhẹ vài tiếng.

"Nuốt vào thêm chút nữa đi..."

Đào Hoa khó khăn kêu ô ô, cố nuốt xuống thêm chút nữa, một tấc, lại thêm một tấc.

Chọc mở cổ họng nàng trong nháy mắt, khoái cảm làm Tần Nghiêu Huyền nhắm mắt lại.

Hắn vốn tưởng rằng, chỉ có thể đem tay chân nàng trói chặt, mới có thể tiến vào miệng nàng, tiến vào trong cơ thể nàng. Ngăn cản những lời chửi bới của nàng.

Nhưng lúc này bị cái miệng nhỏ nhắn bao bọc, thậm chí cái mũi nhỏ của nàng phát ra tiếng hừ hừ dưới bụng hắn, hắn cảm thấy vô cùng mỹ mãn.

"Hoa nhi ngoan, dùng sức thêm một chút..."

Giữ gáy nàng khẽ vuốt ve, Tần Nghiêu Huyền dùng âm thanh khàn khàn ra lệnh.

Giống như thỉnh cầu hơn.

Đào Hoa cố nén nôn ọe, ra sức ngậm vào, mỗi lần đếu muốn nuốt toàn bộ côn thịt vào rồi nhổ ra, duỗi lưỡi bú liếm vài cái sau đó lại ngậm vào.

"Đừng làm bản thân bị thương." Hắn động tình nói, "Rất tuyệt..."

Tần Nghiêu Huyền thậm chí không quan tâm Đào Hoa có thể đột nhiên lộ ra móng vuốt cắn hắn một cái hay không. Lúc này hắn giao toàn bộ thân thể cho cái miệng nhỏ nhắn của nàng. Dục vọng bốc lên không cách nào chống cự, bị cái miệng nhỏ nhắn của Đào Hoa mút lấy, bàn tay nhỏ bé khẽ vuốt kích thích hắn, trong khoảng khắc ngắn ngủi hắn xuất ra trong miệng nàng.

Ừng ực...

Nghe thấy tiếng nàng nuốt xuống, Tần Nghiêu Huyền kinh ngạc mở mắt ra, thấy Đào Hoa ngẩng đầu, đầu lưỡi hồng hào lè ra liếm tinh dịch còn dính trên khóe miệng có chút rách.

"Nghiêu Huyền..." Trên mặt nàng còn nước mắt, thanh âm lại quyến rũ mê người, trèo lên thân thể hắn đùa bỡn như xà tinh, "Tiếng của chàng vừa rồi nghe thật hay."

Tần Nghiêu Huyền nỗ lực kìm chế sắc mặt và cơ thể run rẩy nhưng bàn tay nhỏ bé của Đào Hoa lại nắm lấy dục vọng chưa mềm xuống của hắn.

Nàng ghé vào lỗ tai của hắn nói một hơi, "Kêu lại cho ta nghe, có được không?"

Tình dục vừa mới lụi tắt trong mắt hắn lại bùng cháy, Đào Hoa cảm thấy côn thịt trong tay đã lớn lại rồi.

Xong đời rồi, nàng nghịch phải lửa rồi.

Thân thể bị Tần Nghiêu Huyền ôm lấy, hai đùi bị tách ra, hoa huyệt mềm mại bị côn thịt hung hăng thúc vào. Khi ra vào còn có âm thanh túi trứng va chạm da thịt nàng, Đào Hoa rên rỉ đến cơ hồ hét lên.

"Hoa nhi kêu như vậy êm tai hơn trẫm nhiều.""

Không chút ngần ngại cúi đầu hôn cái miệng nhỏ nhắn của nàng, Tần Nghiêu Huyền cố ý nhấn mạnh từng chữ: "Kiên nhẫn một chút, lát nữa đừng không kêu nổi nữa làm trẫm mất hứng."

"Ô ô... A..."

Vừa thoải mái vừa ủy khuất, Đào Hoa gật đầu, cắn môi không dám lên tiếng. Nhưng côn thịt lại nhắm ngay vào chỗ mẫn cảm của nàng, cố ý xoay tròn, tiếng rên rỉ cố nén lại bật ra hòa với tiếng dâm thủy nhóp nhép dưới thân.

Cuối cùng có được ngủ trưa hay không, Đào Hoa cũng không rõ.

Trên ghế dựa trong thiện phòng, trên bàn ăn, rồi trên cái bàn cạnh cửa sổ, thậm chí là vòng eo Tần Nghiêu Huyền.

Đào Hoa bị giày vò tới mức khóc sướt mứt. Thị nữ ở bên ngoài nghe âm thanh của nàng mà xấu hổ vô cùng.

Nghe nói trong thiện phòng truyền đến âm thanh đập bàn đập ghế, đám thị nữ cứ tưởng thức ăn không hợp khẩu vị làm mặt rồng tức giận nhưng nghe được tiếng kêu yêu kiều đáng thương, khóc không ra tiếng trong phòng bọn thị nữ không ai dám vào.

"Nương nương làm gì sao? Sao lại bị hoàng thượng đánh thê thảm như thế?" Một thị nữ ngây ngô nói: "Chúng ta tranh thủ vào xem một chút đi! Nương nương xin bệ hạ tha mạng kìa! Nàng nói nàng sắp chết!"

Thị nữ đã hầu hạ lâu đưa bánh ngọt qua, vỗ bả vai tiểu cô nương ý bảo an tâm đừng vội: "Hoàng thượng ăn của người, chúng ta ăn của chúng ta. Ta còn có dưa, ngươi có muốn ăn hay không?"

Lo sợ, bất an ăn xong quả dưa, thấy hoàng thượng phiền muộn đi ra ngoài, ôm chặt Đào Hoa trong lòng.

Tiểu thị nữ đi vào thiện phòng, vốn tưởng sẽ trông thấy đất đầy máu nhưng lại là một bãi dịch thủy vung vãi khắp nơi.

Có chút tanh, có chút khai, bên cửa sổ còn có vũng nước màu vàng nhạt.

"Ngươi đến nhà bếp nói nấu thuốc bổ sau đó mang cho nương nương. Đúng rồi, sau đó pha một bình trà nhuận họng cho nương nương nữa." Thị nữ đã quen việc bắt đầu thu dọn, tiểu thị nữ không dám sơ suất, vội vàng chạy đi.

Khi Đào Hoa tỉnh dậy, ngoại trừ thuốc bổ và trà, còn có bát thuốc lạnh đắng.

Nàng nhớ kỹ mùi vị này, nàng đã từng ăn thuốc này suốt mười năm trời.

Hôm nay đổi thành chén thuốc, nàng uống một ngụm liền nhổ ra.

"Nếu không muốn uống, đừng uống. Thuốc cũng có ba phần độc, uống thuốc cũng không phải là cách tốt."

Tần Nghiêu Huyền đút đường cho Đào Hoa, thấu hiểu, "Chỉ cần Hoa nhi không trốn, phát bệnh đều có trẫm bên cạnh."

"Ta nên uống thuốc thôi."

Một người sợ đau, người kia sợ bị tổn thương. Đào Hoa thấy Tần Nghiêu Huyền không vui, tranh thủ nói một lý do: "Ngộ nhỡ bệ hạ vào triều, gặp thần tử, nghị sự hay đi tuần thì làm sao?"

"Ta đi đâu cũng sẽ mang nàng theo."

Mắt thấy Tần Nghiêu Huyền muốn đoạt chén thuốc đi, Đào Hoa lắc đầu, "Không được! Triều đình là chuyện nghiêm túc, Hoa nhi không dám lỗ mãng!"

Thấy nàng một hơi uống cạn chén thuốc, vì đắng mà rơi nước mắt, Tần Nghiêu Huyền bỗng nhiên nói: "Là Hoa nhi nhắc ta, ngày mai chúng ta sẽ lên đường hồi cung."

[email protected]
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)