Tìm nhanh
KHI QUÂN VI HOÀNG
Tác giả: Mễ Mâu Linh Vũ
11009 Lượt Xem
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 22: Nàng chính là mạng của ta
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth


"Ô ô... Người thả thiếp ra... Đừng động..."
 
Dưới thân bị dương cụ lạnh băng ra vào, giữa cơn đau đớn Đào Hoa lại cảm thấy khoái cảm, nàng hít một hơi lạnh, rơi lệ, "Đau, thiếp đau."
 
"Ai vừa mới nói dù đau chết cũng không muốn cùng trẫm làm?"
 
Tần Nghiêu Huyền nhếch môi, đẩy dương cụ vào chỗ sâu nhất sau đó buông tay, chăm chú nhìn bộ dạng của người dưới thân. Làn da trắng nõn mê người được dải lụa đỏ thẫm quấn quanh, giống như máu tươi trên tuyết vậy.
 
Không rõ đám cung nữ là vô tình hay cố ý trói nàng thành bộ dạng này, Đào Hoa lúc này giống như kỹ nữ thanh lâu đang chờ sủng hạnh, phóng đãng vô cùng. Bàn tay hắn bao lẫy bầu ngực nàng, bóp mạnh, hai quả anh đào dưới tay hắn sưng lên, tươi mới, căng mọng làm cho người ta muốn há miệng cắn.
 
Hoa huyệt dấp dính, xuân thủy đọng thành từng giọt chảy xuống, Tần Nghiêu Huyền vươn tay thấm một chút, sau đó nhét ngón tay vào miệng nhỏ của Đào Hoa, "Hoa nhi, trẫm là ai?"
 
"A... Ừ..."
 
Chiếc lưỡi mềm mại lập tức cuốn lấy ngón tay hắn, nàng đã sớm không còn sức lực cắn hay giãy giụa, bản thân chỉ muốn tìm sự an ủi, nàng thè lưỡi ra liếm dịch thể trên ngón tay hắn, sau đó liếm láp sạch từng ngón, cuối cùng ngậm chặt.
 
"Trẫm là ai?"
 
 Ngón tay miết đầu lưỡi nàng, Tần Nghiêu Huyền hỏi từng chữ.
 
"Bệ hạ." Đào Hoa khó khăn cử động đầu lưỡi, thấy sắc mặt bất mãn của hắn, tâm trí hỗn loạn của nàng chỉ còn hai chữ, "Nghiêu Huyền..."
 
"Còn nhận ra trẫm, xem ra không đau nhức lắm."
 
Tần Nghiêu Huyền nhíu lông mày: "Chỉ khi Hoa nhi chịu đủ đau đớn, mới có thể nhớ kỹ dạy dỗ."
 
Đào Hoa khóc nức nở, yết hầu chua xót vô cùng. Đau đớn trên cơ thể truyền đến đại não, thật giống như có người đang từng ngụm gặm nuốt, xé nhỏ nàng.
 
Cơ thể bị giày vò nhưng nàng lại cảm thấy bên dưới trống rỗng vô cùng, hoa huyệt không biết xấu hổ cắn chặt dương cụ lạnh như băng, từng giọt xuân thủy làm dương cụ dần ấm lên.
 
Nàng muốn nhiều hơn một chút, nhiều hơn một chút nữa.
 
"So với trẫm, Hoa nhi thích những vật này hơn sao?"
 
Tần Nghiêu Huyền rút tay ra, ngồi bên giường, ánh mắt lưu luyến trên thân thể thống thổ, khao khát của Đào Hoa. Tay phải tách chân nàng ra, hoa huyệt căng chặt, hắn nhẹ nhàng liếm âm đế, Đào Hoa lập tức rên rỉ thành tiếng.
 
Giống như mèo nhỏ đòi ăn, thanh âm yếu mềm, đáng thương vô cùng.
 
Chỉ liếm láp vài cái, nhụy châu bên trong hoa huyệt đã thẹn thùng ló đầu ra, hắn chậm rãi tách hai cánh hoa, dùng sức nhấn một cái, Đào Hoa kéo căng thân thể, xuân thủy trào ra, nhụy châu lại giấu mình vào bên trong.
"Rất muốn?"
 
Cả phòng đều là mùi thơm của cơ thể Đào Hoa, nồng nàn làm cho người ta mê say, Tần Nghiêu Huyền cúi xuống hôn những ngón tay bị lụa trói chặt của nàng, "Còn muốn tiếp tục chịu đựng?"
 
Muốn... Nàng giống như muốn...
 
Muốn cái gì đó nhồi vào cơ thể, cho dù là côn gỗ, hay rơm rạ cũng được. Trước mắt Đào Hoa trở nên nhạt nhòa, sương mù che kín mắt, nàng cảm nhận rõ cảm giác đau đớn tột cùng trong cơ thể.
 
"Chịu đựng."
 
Đào Hoa thậm chí còn nghe được âm thanh ừng ực, đói khát, không biết thỏa mãn trong hoa huyệt truyền ra. Nàng hận không thể đem dương cụ kia nuốt vào trong cơ thể, khiến nó cùng nàng rơi vào khốn cảnh.
 
Đào Hoa vô lực nghĩ, nếu như bây giờ nàng để Tần Nghiêu Huyền khống chế độc tính trong người, vậy thì uổng cho nàng đã chịu đựng giày vò tới bây giờ.
 
Nàng đã đau tới nỗi không còn sức lực để nói nữa rồi, còn có thể thế nào nữa?
 
Cho dù là chết đi.
 
Cũng không phải nàng chưa từng trải qua.
 
Đào Hoa mệt mỏi nhắm mắt, mặc cho Tần Nghiêu Huyền tăng thêm sức lực giày vò hoa huyệt, ngoại trừ phản ứng quá mẫn cảm của thân thể, nàng cảm thấy tất cả mọi thứ đều mờ ảo.
 
Giống như nàng thật sự bị chất độc này ăn mòn, không còn sót lại một mẩu da. Linh hồn đã phiêu du, chỉ còn bất lực và sợ hãi. Bỗng nhiên Đào Hoa kêu lên một tiếng.
 
"Nghiêu Huyền!"
 
Dương cụ dưới thân được rút ra, thay vào đó là ngón tay của hắn. Đốt ngón tay thon dài, cứng rắn chui vào trong thân thể nàng, bàn tay hắn bao trùm hoa cốc, khuấy đảo trong chất lỏng dính ngấy, đùa giỡn từng nếp thịt, một luồng sóng khoái cảm đánh tới làm cho Đào Hoa khôi phục thần trí.
 
"Cắn thật chặt."
 
Hoa huyệt cắn chặt ngón tay hắn không buông, Tần Nghiêu Huyền muốn rút tay ra nhưng các nếp thịt trong hoa huyệt lại siết ngón tay hắn lại, hắn quấy đảo xuân thủy trong hoa huyệt, tiếng nước lép nhép làm cho máu trong người hắn sôi trào.
 
"Hoa huyệt của Hoa nhi thật sự dâm đãng, phía sau cũng muốn phải không?"
 
Ngón tay hắn mò xuống cúc huyệt trắng nõn đang đóng mở, Tần Nghiêu Huyền nghe thấy Đào Hoa ê a, gật đầu lại lắc đầu.
 
Hắn lấy thuốc cao cung nữ đặt đầu giường, bôi lên ngón tay rồi đẩy ngón tay vào trong cúc huyệt của nàng.
 
"A! Đừng... thật trướng..."
 
Hai huyệt dưới thân đồng thời bị cắm vào làm cho Đào Hoa sợ hãi cực độ, tình cảnh bị sỉ nhục khi hoan ái ở kiếp trước lại ùa về, nhưng bây giờ nàng mới chỉ là thiếu nữ mười lăm, thân thể còn ngây ngô, mẫn cảm, thẹn thùng.
 
Nhờ có thuốc cao, đầu ngón tay tiến vào thuận lợi, đâm chọc hai cái, Tần Nghiêu Huyền khẽ cười: "Nàng chảy nước rồi."
 
Hoa huyệt chảy xuân thủy, cúc huyệt phun dịch ruột non. Cả hai nơi đều giống như khao khát và cầu xin hắn mãnh liệt cắm vào.
 
Tần Nghiêu Huyền cong ngón tay đâm vào trong huyệt nàng, vừa ra vừa vào, cho tới khi cả hai nơi đều lộ ra màu sắc dâm mỹ, dịch lỏng chảy đầy cổ tay hắn.
 
"Trẫm là ai?"
 
Hắn lau đi chất lỏng trên tay, hôn lên mặt Đào Hoa: "Đau đã đủ, náo đã đủ, hiện tại nàng có muốn hay không?"
 
"Muốn... thiếp muốn..."
 
Đào Hoa biết bản thân không chịu được rồi, thân thể đã không thể khống chế dán chặt vào Tần Nghiêu Huyền, nàng thút thít: "Nhưng thiếp không muốn cùng người làm... trên người thiếp có độc... Nếu độc truyền sang người... đối với người cũng không tốt..."
 
"Ai cũng được, chỉ cần không phải người." Đào Hoa tuyệt vọng nói, cổ họng tràn ra tiếng rên rỉ lại bị Tần Nghiêu Huyền nuốt toàn bộ vào trong miệng.
 
Lời lẽ và môi lưỡi giao nhau khiến Đào Hoa như nếm được mỹ vị, nàng không biết thỏa mãn mà luồn lưỡi vào trong miệng hắn tìm kiếm, nuốt vào tiếng thở dốc của hắn.

"Hoa nhi nếu như không chịu được, ngoan ngoãn nằm yên, trẫm sẽ giúp nàng."
 
Tần Nghiêu Huyền cởi áo, lộ ra thân thể đầy mồ hôi, mỗi tấc cơ bắp của hắn dường như cũng vì đau đớn của nàng mà run rẩy.
 
Cơ thể nóng bỏng sáp tới, Đào Hoa cảm nhận được nhịp tim nơi lồng ngực của hắn, mái tóc đen của hắn rơi trên mặt nàng, môi mỏng của hắn rơi trên cần cổ trắng như tuyết, nơi mà động mạch đang nhảy nhót từng nhịp, đầu lưỡi hắn kéo lê trên đó tạo thành những dấu vết: "Ngoại trừ trẫm, ai cũng không thể chạm vào ngươi."
 
Rõ ràng là lời nói bá đạo vô lý, nhưng Đào Hoa lại cảm nhận được sự ôn nhu lưu luyến trong giọng nói của hắn, trái tim của nàng loạn nhịp, nàng được một ai đó ôm lấy, cuối cùng giấu nàng vào lòng hắn.
 
"A... ha... ha...."
 
Dương vật nóng bỏng chống trước cửa huyệt, cọ lấy thủy dịch ẩm ướt, sau đó thúc vào trong cơ thể nàng. Hắn tiến vào một tấc nàng đều cảm nhận được sự săn sóc, âu yếm, cuối cùng quy đầu của hắn dừng lại ở nơi non mềm sâu nhất trong cơ thể nàng.
 
Hắn ra vào mãnh liệt, mật dịch theo từng cú nhấp của hắn phun trào. Hoa huyệt mềm mại của nàng khó khăn nuốt lấy côn thịt cương cứng, gân xanh cuồn cuộn của hắn.
 
"Rõ ràng là dâm huyệt, nuốt được trẫm mà không nhả ra." Tần Nghiêu Huyền nhận ra kháng cự của nàng đã tiêu tan, cố ý kìm eo nàng, nói: "Bộ dạng dâm đãng này của Hoa nhi, ngoại trừ trẫm ra đã có ai thấy chưa?"
 
"Không... không có..."
 
Đào Hoa thẹn thùng lắc đầu, thân thể phun ra nuốt vào long căn, "Chỉ có bệ hạ... Hoa nhi không cho ai nhìn cả..."
 
"Ngoan."
 
Nàng lấy lòng hắn, Tần Nghiêu Huyền cũng cho nàng thống khoái. Cự vật hung hăng rút ra rồi lại hung hăng chọc vào, nhiều lần như vậy để thỏa mãn cái miệng nhỏ nhắn của nàng, sau đó dừng ở nơi mềm mại, mẫn cảm nhất của nàng mà phun trào.
 
Hắn cởi trói cho Đào Hoa, nàng như một hài nhi không xương nằm trong ngực hắn, ngây ngô nhìn hắn.
 
"Ngồi dậy."
 
Tần Nghiêu Huyền túm eo nàng, ý bảo nàng ngồi dậy, hoa huyệt vẫn ngậm chặt dương vật, nàng dường như không chứa đựng nổi hắn nữa mà ngã sấp xuống.
 
Tại sao lại như vậy...
 
Đào Hoa chống tay lên bụng hắn, hai chân mở rộng trên nam căn nóng bỏng, mỗi lần phun ra nuốt vào nàng đều cảm thấy xấu hổ vô cùng.
 
"Bộ dạng này của Hoa nhi, có tính là khi quân không?"
 
Tần Nghiêu Huyền thò tay lôi kéo đầu vú nàng, nhẹ nhàng bấm, nàng thét lên, dịch thể nàng trào ra, thân thể mềm mại đổ sấp xuống lồng ngực hắn, miệng ghé vào tai hắn làm nũng.
 
"Hoa nhi không đau."
 
Từ lúc hắn tiến vào, bởi vì khoái cảm mãnh liệt nên đau đớn đã biến mất, Đào Hoa ủy khuất nói: "Mau rút ra đi, đừng chạm vào thiếp nữa... Nếu như thiếp truyền độc cho người thì sao, không được, không được như vậy..."
 
"Hoa nhi ngốc..."
 
Tần Nghiêu Huyền đỡ eo nàng, nhìn ánh mắt mờ mịt của nàng, cười khẽ: "Có độc hay không, nàng đều là người của trẫm. Trẫm muốn làm nàng, ai cho phép nàng cự tuyệt?"
 
Nàng quan tâm hắn, không cho hắn đòi hỏi thân thể nàng, quả thật là chuyện cười.
 
Đào Hoa cảm thấy mình ngu xuẩn, cõi lòng lạnh lẽo đi không ít.
 
Khó trách kiếp trước hắn giam cầm nàng, bẻ gãy chân nàng, cũng không cho nàng trốn. Hiện tại biết nàng mang độc trong người, cũng muốn cùng nàng làm chuyện này.
 
Quả nhiên là đến chết cũng không buông tha nàng.
 
"Hoa nhi, bất luận nàng thế nào, sống hay chết, tình nguyện hay không, trẫm đều muốn nàng. Đừng nghĩ tới chuyện bỏ trốn, cũng đừng cự tuyệt trẫm."
 
Thấy ánh mắt mơ hồ của nàng hóa màu xám tro, Tần Nghiêu Huyền trở mình, đặt nàng dưới thân, mang theo dục vọng đảo côn thịt một vòng làm cơ thể mềm mại của Đào Hoa mềm nhũn.
 
Hắn ra vào vài cái, sau đó dừng ở nơi sâu nhất bắn tinh dịch, ánh mắt tràn ngập tình dục.
 
"Ngoan ngoãn một chút."
 
Tần Nghiêu Huyền nhét ngọc thể vào trong hoa huyệt nàng, nước mắt nàng rơi lã chã, hắn ôm nàng vào ngực, "Trẫm chỉ cần nàng."
 
"Vì sao?"
 
Lòng Đào Hoa lạnh lẽo, "Nghiêu Huyền, lòng của chàng rốt cuộc là thế nào? Thiếp không có gì cả, vì sao chàng không buông tha cho thiếp?"
 
"Lòng của trẫm?"
 
Bộ dạng của hắn là khinh thường, cười nhạo cuối cùng hóa thành chua chát, tự giễu, môi mỏng cong lên, thở dài: "Trẫm chưa từng sợ chuyện gì, chỉ sợ nàng mà thôi."
 
Ai?
 
Đào Hoa ngây người.
 
"Hoa nhi, nếu như nàng yêu người khác, nàng sẽ chết." Hắn hôn đôi mắt kinh ngạc của nàng, chậm rãi nói.
 
Nàng sẽ chết? Đào Hoa chưa từng nghĩ tới chuyện này, nàng sợ tới thất kinh.
 
Tần Nghiêu Huyền sẽ giết nàng vì nàng yêu người khác sao?
 
"Nghiêu Huyền, chàng... lòng chàng vui vì thiếp sao?"
 
Đào Hoa suy nghĩ nát óc không biết vì sao Tần Nghiêu Huyền làm vậy, hắn là người điên nhưng cũng nên nói đạo lý một chút chứ?
 
"Không chỉ lòng ta vui vì nàng." Tần Nghiêu Huyền che đôi mắt tò mò của nàng, hôn nàng, "Nàng chính là mạng của ta, Hoa nhi ngốc. Nàng còn tra tấn bản thân như vậy, trẫm sẽ thật sự trói nàng lại, cả ngày lẫn đêm không rời nàng nửa bước."
 
Trải qua sinh tử, sau đó trùng sinh, là người của hai kiếp, ngày xưa nàng luôn nghĩ Tần Nghiêu Huyền ngược đãi nàng tìm niềm vui, còn hiện tại nàng ngây ngốc thật rồi.
 
Hắn đến cùng là đang nói cái gì?
 
Đời này, Tần Nghiêu Huyền... Điên thật rồi sao?

 

[email protected]
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)