Tìm nhanh
KHI QUÂN VI HOÀNG
Tác giả: Mễ Mâu Linh Vũ
22460 Lượt Xem
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 4: Chậm rãi bôi thuốc hành hạ
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth
Upload by [LA]_Vermouth

Bôi thuốc?

Nam nhân đã cầm tù nàng mười năm, lấy chuyện ngược đãi nàng làm thú vui mà lại muốn bôi thuốc cho nàng ư?

Nếu là kiếp trước, Đào Hoa nhất định là cười nhạo một tiếng, mỉa mai hắn lại muốn biểu diễn tiết mục tình cảm ôn nhu. Bất luận nàng có tình nguyện hay không cũng không thể nào cãi lại thánh ý của hắn.

Hắn muốn chơi đùa thế nào, không phải là chuyện của hắn hay sao. Cần gì phải giả mù sa mưa hỏi nàng làm gì.

Nhưng vào lúc này, Tần Nghiêu Huyền khẽ cúi người, không còn vẻ uy nghiêm của bậc đế vương khi ở trên đại điện. Tròng mắt thâm thúy nhìn xoáy vào nàng.

Đào Hoa không ngờ rằng hoàng đế cũng có lúc như thế này, nàng sững sờ hô một tiếng bệ hạ.

Mãi cho đến khi môi mỏng của Tần Nghiêu Huyền than nhẹ, cổ tay truyền đến cảm giác đau nhói cùng mát mẻ, Đào Hoa mới phát hiện việc hắn muốn bôi thuốc cho nàng là thật.

Thuốc nước màu trắng nhạt có hương thơm thoang thoảng từ trong bình ngọc chảy ra, dòng nước thuốc từ chỗ đỏ rát nơi cổ tay trượt dài qua đầu vai, còn có mấy giọt chảy xuống ngực nàng.

Tư thế này quả nhiên không tiện bôi thuốc cho lắm.

Bàn tay thon dài mang tay chút lực đạo xoa nắn cổ tay nàng, Đào Hoa căng thẳng tay mềm nhũn cả ra, sự đau đớn dần dần biến mất

Không hiểu sao gò má nàng lại nóng đỏ. Thân thể đang quỳ cũng run rẩy theo, dưới sự xoa bóp nhẹ nhàng của Tần Nghiêu Huyền dần nhũn hết cả người.

Hôm nay hắn bị làm sao vậy? Chẳng lẽ kiếp này sống lại, hắn quyết định bỏ qua cho nàng rồi hay sao?

"Đến bên giường đi."

Bàn tay mang theo thuốc nước cùng nhiệt độ xoa đến đầu vai, Đào Hoa bất giác hừ nhẹ, đôi mắt Tần Nghiêu Huyền đột nhiên trở nên tối lại ánh lên tia nguy hiểm.

Đào Hoa cảm thấy nguy hiểm, nàng co lại phía sau theo bản năng nhưng lại bị hắn nhanh tay bắt lấy.

Bàn tay đang nắn bóp bả vai di chuyển xuống, khẽ lướt trên xương quai xanh hõm xuống của nàng. Bàn tay mở ra, nhũ hoa bị che lấp hơn phân nửa.

"Muốn trốn?"

"Không phải vậy!" Đào Hoa lập tức quỳ thẳng, đặt toàn bộ nhũ hoa vào trong tay hắn.

Sau khi đặt toàn bộ vào bàn tay Tần Nghiêu Huyền, mắt nàng lại tràn ngập sự sợ hãi: "Có thể được bệ hạ chạm vào là phúc phần của Hoa Nhi... Mong rằng bệ hạ thương xót..."

Nữ nhân này lúc trước nhìn thấy hắn liền chạy, rõ ràng rất yếu đuối, vậy mà hiện tại lại thẳng lưng giao tất cả vào trong tay hắn, tròng mắt nàng ngân ngấn nước trông cực kỳ đáng thương.

Đêm qua, thật sự đau như vậy sao?

Trong suy tư, ngón tay bất giác lướt qua nhụy hoa đang đứng thẳng của nàng, Đào Hoa khẽ ngâm hít một hơi khí lạnh, hàm răng thẳng tắp lưu lại dấu vết trên môi anh đào.

"Đừng cắn."

Tần Nghiêu Huyền dùng ngón tay vuốt ve cánh môi nàng: "Đến bên giường đi."

"Hoa Nhi tuân lệnh."

Đào Hoa đứng dậy, hai chân không tự chủ được liền run rẩy.

Nàng chỉ mới đi được mấy bước, Tần Nghiêu Huyền liền phát hiện ra sự khác thường giữa hai chân nàng, hoa cốc sưng tấy lên như một cái màn thầu, chất dịch trong suốt làm ẩm ướt bộ lông thưa thớt của Đào Hoa. Nàng quỳ gối trên giường, hai chân chậm rãi mở ra, nơi tư mật lộ rõ không sót thứ gì.

Tần Nghiêu Huyền trầm mặc đi đến bên cạnh, nữ nhân càng trở nên run rẩy. Giống như một con thỏ nhỏ bị làm cho hoảng sợ, cứ như giây tiếp theo sẽ co chân bỏ chạy.

"Bệ hạ... Xin người nhẹ chút..."

Trí nhớ của kiếp trước không ngừng hiện lên, kể từ lúc cởi bỏ quần áo thân thể không ngừng tiết ra ái dịch. Ngày đêm bị cắm vào với tần suất như thế, chỉ có lúc được ngâm nước ấm hoa huyệt mới đỡ đau hơn chút, nhưng dưới thủ đoạn cùng sự giày vò của Tần Nghiêu Huyền, hiệu quả của nó cực kỳ nhỏ.

Hắn thích nàng quỳ như thế, giống như một chú chó nhỏ cực kỳ cam chịu, ngay cả hình dáng của hắn cũng không có tư cách nhìn thấy.

Tần Nghiêu Huyền nhìn thấy nàng bày ra bộ dáng cầu hoan như thế, hắn nhất thời khựng lại không có hành động gì.

Hắn lẳng lặng nhìn thân thể người đang quỳ trên giường, vốn đã mang theo vết roi trên người vậy mà đêm qua còn bị hắn gặm cắn, thân thể mềm mại không có nổi một khoảng da thịt lành lặn bằng một bàn tay. Ngay cả đùi nàng cũng đầy vết hôn cùng dấy tay của hắn.

"Đau lắm sao?"

Hai tay phủ lên bờ mông của nàng, Tần Nghiêu Huyền dùng sức một cái, nước mắt Đào Hoa liền ào ào rơi trên tơ lụa rực rỡ. 

"Không đau."

Mông nhỏ vểnh lên như một quả đào, giống như đang thỉnh cầu: "Không đau nhiều lắm."

Một cái tát rơi xuống, trừng phạt nàng vì miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, Đào Hoa khẽ hô ngước cổ lên, sau đó lại nặng nề gục trở về, mái tóc đen tán loạn che giấu khuôn mặt nàng.

Nàng đang khóc đó ư. Tần Nghiêu Huyền nhìn vậy cảm thấy buồn cười. Rõ ràng hắn còn chưa động thủ, sao nàng lại khóc đến như vậy đáng thương.

Nếu thật sự khôn ngoan như vậy, tại sao mấy hôm trước lúc roi da giáng xuống nàng không rơi mấy giọt lệ cầu xin tha thứ?

"Hoa Nhi lấy lòng như vậy vì nghĩ ta muốn phạt nàng sao?"

"Xin bệ hạ phạt nhẹ chút. Hoa Nhi đã biết lỗi rồi. Hoa Nhi không dám tự mình đi dạo chơi nữa, lại càng không dám để cho vương gia chạm vào, còn làm phiền bệ hạ bôi thuốc cho Hoa Nhi bôi thuốc. Hức!"

Ngoan ngoãn nhận lỗi rõ ràng đều là những lời hắn muốn nghe nhất, trái lại hắn liền nổi giận, chát chát hai cái tát rơi lên mông nàng, cái mông nhỏ lúc này sưng lên vô cùng khó coi.

Từ trong đau đớn, nàng nghe thấy âm thanh đồ vật bị Tần Nghiêu Huyền lục tung, Đào Hoa nắm chặt chăn định co người lại.

Không được, không thể tránh né. Hẳn là Tần Nghiêu Huyền đang lấy roi, nếu như tránh né trái lại chỉ khiến hắn càng đánh càng hăng.

Còn nếu như chiều theo ý hắn, đưa mông ra nhận đủ đòn roi, dù có đau đi nữa cũng tốt hơn giống như trước kia, khắp cả người đều là vết thương do hắn gây ra.

Đào Hoa nghe tiếng bước chân tiến đến gần, nàng lại nâng cao mông lên.

Những vết roi đau nhói trong tưởng tưởng không có rơi trên da thịt, cổ họng nàng phát ra tiếng ngâm đầy vẻ kinh ngạc.

Một cây gậy nhỏ bằng ngọc xuất hiện trong hạ thân nàng, thừa dịp Đào Hoa còn đang khiếp sợ, Tần Nghiêu Huyền đã chậm rãi mà có lực đẩy nó vào. Thịt non sưng tấy từng chút bị tách ra, gậy ngọc được bôi đầy cao dược chen vào bên trong, cảm giác dính dớp kì dị truyền đến từ hoa huyệt, Đào Hoa kìm lòng không được vặn vẹo eo, gậy ngọc chậm rãi xoay tròn cắm sâu vào bên trong, chỗ đau đớn vì tối qua bị xâm nhập quá độ hiện tại đã được bôi thuốc.

"A... Bệ hạ..."

Thật sự lại là bôi thuốc. Đào Hoa khẩn trương quá độ, thân thể bị cắm vào mềm nhũn hết cả ra, giọng nói uyển chuyển như nước: "Vì sao bệ hạ lại..."

Trước giờ hắn chưa từng bôi thuốc cho nàng, đừng nói chi là nơi tư mật kia. Vết thương trên người hắn để lại chính là con dấu, khiến cho nàng biết rõ mình không thể trốn thoát. Mỗi lần chỗ kia bị thương chỉ khiến cho hắn càng sảng khoái hơn mà thôi.

Thuốc này, rốt cuộc là vì sao?

"Hoa Nhi không phối hợp với sự dạy dỗ của ma ma, lần này ta sẽ tự mình dạy."

Tần Nghiêu Huyền nghiêm túc nói, Đào Hoa nhưng cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng ở hạ thân, khiến hoa huyệt nàng không ngừng chảy nước.

Hai cánh hoa sưng đỏ run rẩy, hoa huyệt nho nhỏ đang ngậm một cây gậy ngọc dính dớp, xuân thủy trong suốt hòa với nước thuốc đang tràn ra ngoài, giữa hai cánh hai có một viên trân châu đang xấu hổ ẩn mình bên trong, dần dần lộ ra đứng thẳng.

Hoa huyệt nhu động phát ra âm thanh mập mờ, gậy ngọc bị đẩy ra ngoài một đoạn nhỏ dính đầy xuân thủy trong suốt.

Tần Nghiêu Huyền nhìn chằm chằm nữ nhân đang cực kỳ thẹn thùng quỳ ở đó, hắn cảm thấy bụng dưới căng cứng, lực đạo ở bàn tay chậm lại, cố ý nhẹ nhàng đẩy gậy ngọc mất hút vào bên trong, hắn ngắm nhìn hoa huyệt nuốt chửng toàn bộ gậy ngọc. Giống như một cái miệng nhỏ nhắn tham ăn, không biết thẹn thùng nuốt tất cả vào trong.

Đầu ngón tay của hắn cũng chen vào theo, nhẹ nhàng miết miết miệng hoa huyệt.

"A a... Bệ hạ... Bệ hạ, ngón tay của người..."

Đây chính ngón tay cầm ngọc tỷ phê duyệt tấu chương, quyết định sự hưng thịnh hạnh phúc của dân chúng, tại sao lại có thể vuốt xe chỗ đáng xấu hổ kia của nàng? Khoái cảm tê dại vẫn luôn không ngừng lan tỏa, Đào Hoa cắn một góc chăn gấm ngăn tiếng rên rỉ.

"Thoa đều cao dược vết thương mới nhanh hồi phục."

Tần Nghiêu Huyền cũng không biết tại sao hôm nay mình nhiều lời như vậy, nghe người bên dưới kiều mỵ thở dốc ngón tay bất giác giảm đi mấy phần lực đạo, nhẹ nhàng giống như vuốt ve một đóa hoa quỳnh.

Ngón tay hắn vuốt ve ở miệng hoa huyệt trong chốc lát, đầu ngón tay dính đầy cao được cùng xuân thủy óng ánh, cuối cùng rơi lên trên viên trân châu.

Hắn sờ vào đó khiến nàng cực kỳ khó chịu, Đào Hoa chưa bao giờ trải qua chuyện này. Tần Nghiêu Huyền mạnh mẽ lăng nhục nàng hoặc là thô bạo tiến vào bên trong, đó đã sớm trở thành thói quen của Đào Hoa.

Giống như việc chậm rãi đun nước ấm vậy, đau đớn dần bị khoái cảm lấn át, ngưng tụ lại giống như hơi nước, nhưng nàng lại không thể hoàn toàn buông lỏng mà đón nhận, sự dày vò khác thường khiến lòng Đào Hoa tràn đầy bất an cùng sợ hãi.

"Đừng cắn."

Tần Nghiêu Huyền ngồi xuống bên cạnh Đào Hoa, hắn lấy góc chăn đã dính đầy nước bọt ra khỏi miệng nàng.

Ngón tay khẽ vén tóc mai ướt đẫm mồ hôi dính vào mặt nàng, Tần Nghiêu Huyền đưa ngón tay vào cái miệng nhỏ nhắn kia, ấn lên lưỡi Đào Hoa: "Hoa Nhi, nếu nhất thiết phải cắn thì cứ cắn tay ta đi."

Nếu là kiếp trước, Đào Hoa nhất định sẽ hung hăng cắn một cái, dù có gãy mất mấy cái răng cũng phải cắn đứt tay hắn.

Nhưng nàng lúc này nàng chỉ liếm liếm. Hai người đồng thời phát run.

"Hoa Nhi không cắn." Nàng ngậm ngón tay của hắn, khuôn mặt điềm đạm đáng yêu, nàng liếm liếm cả ngón tay hắn, đến kẽ hở cũng không bỏ qua, đột nhiên hắn thu tay về.

"Thẳng lên một chút."

Tần Nghiêu Huyền giữ chặt eo thon của nàng, Đào Hoa cảm thán trong lòng cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi. Nàng liền uốn éo bò dậy, chuẩn bị đón mời hắn nghênh hợp.

"Ô?"

Cảm giác dịu dàng mát mẻ lan tỏa từ cổ dần xuống dưới, thuốc nước trên bàn tay hắn lướt qua xương sống, từng trận ôn nhu sảng khoái cùng tê dại truyền đến từ bàn tay hắn, theo dấu vết đêm qua nhẹ nhàng thấm vào bên trong.

Đào Hoa không biết làm thế nào mới đúng, nàng không dám cắn môi nữa, tiếng rên rỉ phập phồng theo bàn tay đang thoa thuốc của Tần Nghiêu Huyền.

Ngay cả lòng bàn chân cũng không bỏ sót, lúc Đào Hoa bị lật ngửa lên nằm ở trên giường, ánh mắt nàng đã là một mảnh sương mù mờ mịt.

Rõ ràng hai quả đào tiên đã được thoa thuốc xong, vậy mà Tần Nghiêu Huyền vẫn không ngừng chơi đùa nó, dưới sự nhào nặn của hắn bộ ngực cô biến thành nhiều hình dạng khác nhau.

"Bệ hạ..."

Đào Hoa cực kỳ khó chịu, nàng uốn éo theo mỗi động tác của hắn, gậy ngọc dưới người lại bị hắn đẩy sâu vào bên trong hơn.

"Ngậm lâu một chút, dược liệu mới phát huy hết tác dụng."

Tần Nghiêu Huyền ngồi dậy, nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ ửng vì bị lửa dục thiêu đốt của Đào Hoa, môi mỏng khẽ nhếch: "Chỉ là thoa thuốc thôi mà Hoa Nhi cũng có thể tiết nhiều dịch như vậy. Thật là dâm đãng."

"Xin lỗi." Đào Hoa vô cùng lo sợ nhận sai: "Hoa Nhi không nên hưởng lạc một mình như vậy."

"Ừm."

Tần Nghiêu Huyền lập tức bị bộ dạng này của nàng lấy lòng, tròng mắt lưu chuyển mang theo một tia ác độc cùng bá đạo: "Hoa Nhi có thể tự mình suy nghĩ? Muốn dùng chỗ dưới thân kia hay là chỗ này?"

Ngón tay hắn đặt lên cánh môi nàng, Đào Hoa cứ thế há miệng ngậm vào, xấu hổ đến nỗi không dám nhìn hắn.

"Hoa Nhi, Hoa Nhi nguyện dùng miệng phục vụ cho bệ hạ."

***

[email protected]
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)