Tìm nhanh
HÔM NAY VỢ KIẾM CHUYỆN VỚI ANH CHƯA?
Tác giả: Điềm Nhu
4453 Lượt Xem
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 4: CHỒNG
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min

Edit+Beta: Chang, Min

"Alo, A Trì, là dì đây." Mẹ Kiều trừng Kiều Dư An một cái, rồi cầm điện thoại đi ra ngoài.

Giang Mộ Trì ngây người một lúc, hiển nhiên không nghĩ tới sẽ là mẹ Kiều, nói như thế nào đây, chính là có một loại cảm giác yêu đương mà bị bắt gặp.

"Chào dì ạ." Giang Mộ Trì đứng lên, bước đến trước cửa sổ, đầu ngón tay chống chống vào cửa kính.

"Ừm, A Trì, việc cậu và An An đi lĩnh chứng ta đã biết cả rồi, hai đứa như thế này có phải có chút quá vội vàng rồi không?"

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mẹ Kiều nghe giọng nói Giang Mộ Trì thì bớt tức giận một chút, tóm lại sự ưu tú của Giang Mộ Trì là bà với chồng mình hiểu rõ, nếu đều đã lĩnh chứng, bà cũng phải kiềm chế một chút, An An là con gái của mình, dạy dỗ như thế nào thì tình cảm với cha mẹ cũng sẽ không phai nhạt được, nhưng Giang Mộ Trì không giống, tính cách của Giang Mộ Trì thì bọn họ còn chưa hiểu rõ, vì vậy không nên tức giận, để tránh làm hai đứa khó xử, làm cha mẹ, dù sao cũng phải cân nhắc cho con mình.

"Mẹ, con xin lỗi, chuyện này thật có chút vội vàng, là con suy nghĩ không chu toàn."

"Ừm, hả? Cậu gọi dì là cái gì?" Mẹ Kiều bị chữ “mẹ” khiến đầu óc choáng váng.

"Mẹ, vừa rồi là con không biết mẹ đã biết được chuyện, nếu mẹ cũng biết con cùng An An lĩnh chứng rồi, gọi một tiếng là mẹ thì cũng là điều nên làm thôi." Giang Mộ Trì cũng là lần đầu phát hiện mình có thiên phú ăn nói lươn lẹo như thế.

Giang Mộ Trì cong khóe miệng, khẳng định là bị Kiều Dư An dạy hư rồi.

"Ha ha, đúng vậy, điều nên làm." Mẹ Kiều chớp mắt đã vui lên, nghĩ thầm tiểu tử này biết điều, miệng ngọt, nhanh như vậy liền đổi xưng hô, nói những lời dễ nghe .

"Mẹ, mẹ yên tâm, mặc dù con cùng An An lĩnh chứng vội vàng, nhưng trình tự cần làm thì vẫn cứ làm thôi, tuyệt đối sẽ không ủy khuất An An." Giang gia không có sở thích tay không bắt sói, Kiều gia nuôi một cô con gái xinh đẹp như vậy, làm sao có thể ủy khuất cô ấy.

Hôm nay lĩnh chứng quả thực gấp gáp vội vàng, rất nhiều chuyện đều không có suy nghĩ kỹ càng, nhưng mà những việc Giang Mộ Trì làm xưa nay không hối hận, những việc tiếp theo cứ từ từ thực hiện là được.

"Cái này mẹ cũng không lo lắng, chỉ là các con vội vàng kết hôn như thế này, không có suy nghĩ kỹ càng sau này sẽ hối hận không? A Trì con là thật tâm thích An An sao?" Có Kiều gia ở đây, vẫn chưa có người nào dám khiến An An chịu uất ức đâu, dù là Giang gia, thì cũng không thể.

Giang Mộ Trì không có trả lời mẹ Kiều ngay, ngẩng đầu nhìn xa xăm ngoài cửa sổ, ánh nắng xán lạn, ngày xuân tràn đầy sức sống, nhưng tất cả hầu như không bằng một nụ cười rạng rỡ của Kiều Dư An.

"Mẹ, con bảo đảm với mẹ, đời này không phụ An An, có lòng che chở, nếu là con làm không được, tùy mẹ xử lý."

Giờ phút này có mấy lời không quá thích hợp để nói, nói thích thì hầu như cũng chưa đến mức đó, nói không thích, cũng không có khả năng, chỉ gặp mặt một lần Giang Mộ Trì đã cảm thấy cô ấy không giống những người khác.

Giang Mộ Trì cũng không thể không thừa nhận, đồng ý lĩnh chứng trong nháy mắt, Giang Mộ Trì cân nhắc càng nhiều hơn chính là phù hợp, anh thích tính tình Kiều Dư An, dù sao mẹ Giang vẫn luôn hối, nếu Kiều Dư An lại đề xuất lĩnh chứng trước, vậy anh sao không tùy ý một lần, tối thiểu nhất, nhiều năm như vậy, Kiều Dư An là người con gái đầu tiên khiến anh có hứng thú.

Nhưng do dù nghĩ thế nào, nếu đã lĩnh chứng, đó chính là hứa hẹn cả đời, Giang Mộ Trì khinh thường thất tín, mỗi câu nói nói ra, anh đều sẽ làm được.

"Tốt, có câu nói này của con, mẹ an tâm rồi, mẹ chỉ có một đứa con gái ngoan này, mặc dù thiếu sót một chút, nhưng tính tình đơn thuần, con phải thông cảm cho nó." Ở trong mắt mẹ Kiều, An An vẫn mãi là một đứa trẻ chưa trưởng thành.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Vâng, con biết rồi ạ, mẹ, buổi tối hôm nay con sẽ dẫn cha mẹ con đi thăm hỏi mẹ và cha." Giang Mộ Trì đã sắp xếp xong xuôi công việc, khằng định tối nay phải đi.

"Được, vậy mẹ chờ, mẹ đưa trả điện thoại cho An An, không quấy rầy công việc của con nữa." Mẹ Kiều về phòng đưa điện thoại cho Kiều Dư An, trừng mắt nhìn cô một cái không nói gì.

Kiều Dư An nhăn mặt và nhún người về sau, vừa rồi lúc mẹ Kiều bước vào rõ ràng trên mặt mang theo nụ cười, làm sao vừa vào thì mặt liền tối hầm lại, tốc độ thay đổi biểu cảm này không đi làm diễn viên thật sự là đáng tiếc.

Mẹ Kiều đi rồi, Kiều Dư An mới vô lực nhận điện thoại: "Alo, làm gì?"

"Làm sao vậy, không có tinh thần." Cách màn hình Giang Mộ Trì đều có thể cảm nhận được khuôn mặt ủ rũ của Kiều Dư An giờ phút này.

"Còn không phải tại anh, bị mẹ em phát hiện em đi lĩnh chứng rồi, xém chút đánh chết em." Kiều Dư An đấm cái gối đầu, vừa rồi thật sự là quá mạo hiểm: "Mẹ em nói anh chưa?"

"Không có, mẹ chúng ta hiền hậu như thế, làm sao lại nói gì tôi, còn nữa, mẹ chúng ta nghe điện thoại em cũng không nhắc nhở cho tôi biết, xém chút là không kịp phản ứng." Giang Mộ Trì đưa tay xoa nhẹ cằm, xem ra vừa rồi trải qua một trận đại chiến thế kỷ.

"Móa, anh đổi xưng hô, ai cùng anh là mẹ chúng ta? Nịnh hót, khó trách mẹ em không mắng anh, anh cũng biết là mẹ em nghe điện thoại rồi, làm sao em nhắc nhở trước cho anh được?" Kiều Dư An từ trên giường trượt xuống dưới, thở phì phò, dựa vào cái gì mà phân biệt đối đãi vậy, bà mẹ vừa rồi cầm chổi lông gà khí thế đã đi đâu rồi? Đối mặt Giang Mộ Trì thế mà ôn nhu như vậy, đây là mẹ ruột mình sao?

Giang Mộ Trì nhăn mày, biểu cảm có chút không thích, giọng nói mang theo một chút nghiêm túc: "Không cho nói tục."

"Em làm gì nói. . . "móa" cũng coi như thô tục sao?" Kiều Dư An sầm mặt lại, cái này cũng gọi thô tục, vậy Giang Mộ Trì sống ở thế giới sạch sẽ lắm sao?

"Tính, về sau bỏ nói thói quen nói tục đi."

"Không phải, anh dựa vào cái gì quản em?" Kiều Dư An không phục, đây chỉ là câu nói bình thường, cảm xúc khi bị kích động rất dễ dàng nói ra khỏi miệng, cái này khó mà bỏ được.

"Dựa vào tôi là chồng của em." Cửa văn phòng có tiếng gõ cửa, Giang Mộ Trì quay người ngồi về ghế làm việc: "Được rồi, không nói nhiều nữa, tôi làm việc đây."

Giang Mộ Trì cúp điện thoại, bắt đầu bận bịu công việc: "Vào đi."

Kiều Dư An nhìn điện thoại, nghiến răng nghiến lợi: "Giang Mộ Trì, vẫn chưa có người nào dám cúp điện thoại của tôi đâu!"

Hôm nay thật đúng là phạm vào thái tuế, bị mẹ già phát hiện lĩnh chứng rồi bị dạy dỗ cũng thôi đi, ngay cả cái ông chồng mới này đã quen với thân phận mới nhanh như vậy, bắt đầu quản cô rồi, Kiều Dư An loáng thoáng cảm thấy những ngày tháng tươi đẹp của cô chấm dứt rồi.

Lúc ăn cơm trưa, cha già trở về, sau khi nghe mẹ Kiều kể thì hung hăng trừng mắt nhìn Kiều Dư An một cái: “Đủ lông đủ cánh rồi?”

"Cái kia, cha, cha già, mẹ đã giáo huấn con rồi, cũng không nhọc đến cha động thủ nữa."

Kiều Dư An núp một góc ở ghế sô pha, hôm nay cô chính là quả trứng nhỏ hoàn toàn bị áp chế, đều do mình buổi sáng miệng tiện, tự nhiên chủ động đưa ra ý định kết hôn, haizz, hiện tại thật hối hận, làm sao bây giờ, có thuốc hối hận uống không?

“Cái tên tiểu tử Giang Mộ Trì không tệ, nhưng chính vì là quá tốt, con không áp đảo được nó đâu, sớm muộn cũng thiệt thòi."

Tính tình con gái nhà mình tương đối là đơn thuần thẳng thắng, cái tên Giang Mộ Trì kia kín đáo chững chạc, nếu Giang Mộ Trì thật muốn làm điều gì sau lưng An An, thì không chừng An An bị bán mà không biết, còn giúp Giang Mộ Trì kiếm tiền.

"Con có thể, ai nói con không được, cha già có chút lòng tin với con được không?" Kiều Dư An không phục, mặc dù vừa rồi mới bị Giang Mộ Trì áp chế, nhưng mà cô không nói, quá là mất mặt, không thể nói không thể nói.

"Hừ, con là con gái của cha, cha có thể không hiểu con sao? Được rồi, chờ tối thằng nhóc đó đến xme sao, gọi Thừa Tu trở về chưa?" Nói thêm gì nữa cũng vô ích, vẫn là phải xem thái độ của Giang gia.

"Gọi rồi, tan làm sẽ về ngay, A Trì nói buổi tối sẽ tới nhà chúng ta."

"Con cứ đợi anh trai của con dạy dỗ con đi." Kiều cha hung hăng chỉ An An.

Kiều Dư An vẻ mặt cầu xin, anh của cô còn hung dữ hơn mẹ già, tiêu rồi tiêu rôi, bây giờ trốn còn kịp nữa không?

Kiều Dư An thê thảm buồn phiền trải qua buổi chiều, cô chỉ có một hi vọng, hi vọng Giang Mộ Trì đến nhà cô trước khi anh trai cô đến, bằng không cô sẽ bị tẩn cho một trận, bây giờ cũng chỉ có Giang Mộ Trì có thể bảo vệ cô, mặc dù nghĩ như vậy, vô cùng không có khí phách, nhưng mà khí phách này có thể ăn sao? Không thể, cho nên vẫn là bảo vệ cái mạng nhỏ trước đi.

Ông trời đúng là thấy cô quá đáng thương, cho nên đã để cho Giang Mộ Trì tới trước, mới 4:30, Giang Mộ Trì liền dẫn cha Giang, mẹ Giang đến.

Hai người tới với mặt mũi tràn đầy áy náy, cũng không có cái kiểu vui mừng như con trai rước dâu, đại khái cũng là cảm thấy quá vội vàng như vậy Kiều gia sẽ không thích.

Lúc mẹ Giang nghe Giang Mộ Trì nói, đã dò hỏi nhiều lần, vẫn luôn cho là mình nghe lầm, cái tảng băng vạn năm này không động lòng thế mà biết gặm cải trắng* rồi? Còn làm mạnh mẽ dứt khoát như vậy, trực tiếp kết hôn luôn, cái này khiến mẹ Giang tiếp nhận như thế nào đây.

*Gặm cải trắng: biết tán gái, yêu đương, lừa gạt con gái nhà người ta kết hôn. (mình hiểu đại khái vậy nha)

Qua hơn nửa ngày mới tiêu hóa sự thật này, tiếp theo đó lại bắt đầu lo lắng, sợ là Kiều gia sẽ tức giận, không những phải mang theo một đống lễ vật tới cửa, còn phải thận trọng, nói tới nói lui, thì đây khẳng định là lỗi của con trai nhà mình.

"Bà thông gia à, tôi cũng là mới biết được chuyện này, thật sự là thật xin lỗi, cái thằng con trai nhà tôi cũng quá lỗ mãng rồi, bà và ông thông gia đừng nóng giận, đừng tức giận ảnh hưởng sức khỏe." Mẹ Giang kèm theo khuôn mặt tươi cười, lúc nào bà cũng cần cẩn thận từng li từng tí như vậy, còn không phải là vì chuyện tốt đứa con trai này làm ra sao.

"Đừng nói như vậy, con gái tôi cũng có điều không đúng, bọn trẻ mà, manh động quá, nhanh ngồi xuống đi, đừng đứng đây nữa." Người lớn ngồi xuống, Giang Mộ Trì đứng ở một bên, Kiều Dư An từ một bên khác từng chút từng chút xích lại gần, cẩn thận giật giật ống tay áo của anh.

Giang Mộ Trì nhíu lông mày, cúi đầu.

Kiều Dư An điềm nhiên như không có việc gì, liếc mắt một cái, chỉ hướng bên ngoài, ý là muốn để Giang Mộ Trì đi bên ngoài nói chuyện.

"Khụ khụ." Ba Kiều nhìn thấy, ho khan một tiếng, liền dọa Kiều Dư An đứng thẳng người, không dám cau mày, nghiêm túc, động tác nhỏ cũng không có.

Nhìn Kiều Dư An như vậy, khóe miệng Giang Mộ Trì cong lên cười, xem ra cũng không phải không ai có thể trị cô, cô cũng có lúc biết sợ.

Kiều Dư An thoáng nhìn Giang Mộ Trì đang cười, chu môi và thọc eo của anh từ phía sau: "Có gì đáng cười, cười trên nỗi đau của người khác!"

Giang Mộ Trì không nhúc nhích, chỉ tùy ý Kiều Dư An làm loạn, thân ảnh cao lớn che khuất tay Kiều Dư An, mẹ Kiều ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hai đứa, thấy đôi trai tài gái sắc này vô cùng hợp, như là một đôi bích nhân*, trong lòng cũng tốt lên phần nào.

*Bích nhân: Trai tài gái sắc

Mấy người lớn đang bàn bạc chuyện kết hôn của hai đứa, không có chỗ cho hai đứa chen vào, Kiều Dư An chỉ biết quấy rối Giang Mộ Trì đằng sau, đứng mệt mỏi nên nửa người dựa vào Giang Mộ Trì, Giang Mộ Trì từ đầu đến cuối đều đứng rất thẳng, một chút động đậy cũng không có, Kiều Dư An nhíu mày nhìn tấm lưng rộng lớn này bỗng dưng khiêng người ta tâm an, tựa như có thể ngăn cản hết thảy mưa gió.

Lúc Kiều Thừa Tul vào đã nhìn hình ảnh này, An An dựa vào người  Giang Mộ Trì, lộ ra một nửa mặt, nhìn lại rất xứng đôi, chỉ là nghĩ đến An An không có bàn bạc với người nhà liền lĩnh chứng, Kiều Thừa Tu vẫn là rất khó dập tắt nỗi tức giận trong lòng này.

Kiều Dư An trông thấy kiều Thừa Tu đến, vội vàng trốn sau lưng Giang Mộ Trì, giống như là muốn thu nhỏ mình lại, như thế này thì không có người nhìn thấy nữa.

Giang Mộ Trì nhạy cảm phát hiện ta Kiều Thừa Tu, hai người liếc nhau một cái, liền có thể cảm giác được khí thế không nhượng bộ của hai bên, Giang Mộ Trì không còn hững hờ, nhìn thẳng, xem ra hôn sự của anh cùng Kiều Dư An, người có thể làm chủ chính là Kiều Thừa Tu

"Giang tổng, đã lâu không gặp." Kiều Thừa Tu vươn tay, trước đó hai người từng có hợp tác, cũng cũng coi là quen biết, Giang Mộ Trì cho anh ấn tượng sâu nhất chính là bụng dạ cực sâu, vô dục vô cầu, người đàn ông như vậy đáng sợ nhất, người có cầu tài mới có nhược điểm, đàn ông không có nhược điểm ngay cả anh cũng không dám khinh thường, cho nên cũng không có giao tình sâu sắc với Giang Mộ Trì, ai biết được mấy ngày không trở về nhà, em gái nhà mình cứ như vậy đâm đầu vào cái người đó.

"Anh trai, khách khí rồi." Giang Mộ Trì mỉm cười, không lạnh như băng giống lần hợp tác trước.

Kiều Thừa Tu liếc một cái An An đứng phía sau Giang Mộ Trì: "Nói ra thì cậu vẫn hơn tôi một tuổi, bây giờ bởi vì cái đứa em không ra hồn này của tôi, ngược lại cậu lại gọi tôi một tiếng anh trai rồi."

"Tuổi tác không tính là gì, vẫn nên gọi theo An An." Hai người buông tay nhau.

Kiều Thừa Tu không nói thêm gì nữa, quay đầu đi chào hỏi người lớn, nói được vài câu, trở lại đối diện với Giang Mộ Trì: "An An, lên lầu, anh có lời nói với em."

Kiều Dư An từ sau lưng Giang Mộ Trì thò ra nửa cái đầu, giọng nói run rẩy cười làm lành nói: "Anh, có chuyện gì nói ở đây đi, tất cả mọi người đều ở đây mà."

Kiều Thừa Tu không nói lại lần hai, chỉ lườm Kiều Dư An một chút, ánh mắt kia tràn đầy uy hiếp, sau đó lên lầu trước.

Kiều Dư An lề mà lề mề từ sau lưng Giang Mộ Trì đi ra, ngón tay còn nắm kéo ống tay áo Giang Mộ Trì,  ánh mắt ủy khuất nhìn anh rồi nhanh chóng lên lầu, trước khi lên lầu còn để lại khẩu hình miệng cho Giang Mộ Trì:  "Cứu mạng!"

Lời tác giả muốn nói: Mẹ Kiều: &&@#@@#(chuẩn bị mắng người)

Giang tổng: Mẹ

Mẹ Kiều: Ai, ngoan!

Kiều Dư An:? ? ? (no=Д=) no┻━┻

 

[email protected]
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)