Tìm nhanh
HÔM NAY VỢ KIẾM CHUYỆN VỚI ANH CHƯA?
Tác giả: Điềm Nhu
3598 Lượt Xem
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 5: ANH TRAI
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min
Upload by Min

Edit: Min

Giang Mộ Trì hoàn toàn không hiểu rõ tình huống, đương nhiên không cứu cô được.

Một bậc thang Kiều Dư An bước hai lần, đi đến một nửa, Kiều Thừa Tu quay đầu liếc cô một chút, Kiều Dư An vội vàng chạy đuổi theo Kiều Thừa Tu, trễ một bước nữa chỉ sợ sẽ tiêu đời.

Giang Mộ Trì nhíu mày nhìn xem bóng lưng của hai người, mang theo chút hứng thú, mẹ Kiều đại khái đã nhìn ra, giải thích nói: "A Trì lại đây ngồi đi, An An từ nhỏ do Thừa Tu chăm sóc, khi còn bé dì và cha nó vô cùng bận bịu, Thừa Tu lớn hơn An An mấy tuổi, vẫn luôn là nó trông nom An An, cho nên An An vô cùng sợ anh trai nó, trong nhà cũng chỉ có anh trai nó có thể quản lý được con khỉ như vậy, về sau nếu An An không nghe lời, con cứ nói với Thừa Tu."

Giang Mộ Trì gật gật đầu, lời tuy nói như thế, nhưng anh sẽ không coi là thật, xem ra mặc dù Kiều Thừa Tu quản cô em gái này rất nghiêm khắc, đồng thời khẳng định Kiều Thừa Tu vô cùng sủng ái em gái, nếu chỉ có nghiêm khắc mà không có sủng ái, Kiều Dư An chưa chắc sẽ nghe lời, hơn nữa em gái của mình, cũng chỉ có mình mới có thể dạy dỗ, người khác nếu là dám nói nửa điều không tốt, lập tức trở mặt.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Kiều Thừa Tu bước vào thư phòng, Kiều Dư An cùng theo vào, đóng cửa, đứng một bên, lấy lòng cười: "Anh, chị dâu gần đây khỏe không?"

"Ngồi." Kiều Thừa Tu đưa tay chỉ cái ghế của bàn đọc sách đối diện, cô không dám lề mề, lập tức đi qua ngồi xuống, nhu thuận như là học sinh tiểu học.

"Nói một chút đi, vì sao kết hôn?" Kiều Thừa Tu mặt lạnh nhìn cô một cái, gõ bàn nói.

"Anh, không phải mọi người nói em sớm kết hôn một chút sao? Mỗi ngày cha mẹ để bảo em đi xem mắt, bây giờ em kết hôn rồi sao mọi người còn chưa hài lòng?" Khuôn mặt Kiều Dư An nhăn nhó, bộ dáng như muốn nói mọi người thật đúng là khó hầu hạ mà.

"Cha mẹ là để em xem mắt, không phải bảo em kết hôn chớp nhoáng, huống chi anh nói muốn em kết hôn khi nào?" Kiều Thừa Tu cho tới bây giờ chưa từng bức ép cô.

"Không kết hôn anh nuôi em cả đời sao, lớn rồi thì phải kết hôn nha." Kiều Dư An nhanh chóng cúi đầu, như đang nhận lỗi.

"Bây giờ không phải là đang nuôi em sao? Em có thể tiêu bao nhiêu tiền, nuôi em cả một đời thì thế nào?" Kiều Thừa Tu nhíu chặt lông mày, từ nhỏ nuông chiều em gái, cứ như vậy tuỳ tiện bị người đàn ông khác lừa mất, Kiều Thừa Tu tức muốn nổ phổi.

"Hình như là vậy." Kiều Dư An nhớ tới thẻ mình dùng chính là của ông anh nhà mình cho, lập tức chân chó chạy đến bên cạnh Kiều Thừa Tu ngồi xuống ôm cánh tay của anh: "Hì hì, anh, anh trai, anh tốt nhất, đừng nóng giận, em biết lần này hơi lỗ mãng một chút, nhưng mà anh nhìn Giang Mộ Trì cũng không tệ, Giang gia cùng nhà chúng ta cũng coi là môn đăng hộ đối, danh tiếng của em ở bên ngoài kém như vậy, lại không có người ngó ngàng, có thể kết hôn cùng Giang Mộ Trì anh nên vui nha."

Kiều Dư An cũng không biết chuyện gì xảy ra, mà cái tiếng tăm của mình đã kém đến cực độ, khiến cô đã đến tuổi lập gia đình cũng không có người tới cửa, thật sự là mất mặt, không phải sao, lừa gạt được một Giang Mộ Trì cũng không kém nha, Giang Mộ Trì đẹp trai, giọng nói êm tai, năng lực xuất chúng, không kém một chút nào.

"Ai nói không có người muốn em, em gái của anh có thể xứng với người đàn ông tốt nhất trên thế giới, cho dù em không kết hôn, anh cũng có thể nuôi em cả một đời." Kiều Thừa Tu thở dài, sờ lên tóc của cô, An An hoàn toàn không giống với tính tình của những tiểu thư nhà giàu khác, thế nhưng không đến mức không thể chịu nổi, những người kia bất quá là ghen ghét đỏ mắt.

Sinh ở gia đình như thế nào, liền phải gánh chịu trách nhiệm như thế đó, người giống như bọn họ, mặc kệ nam hay nữ, từ nhỏ đều bị cha mẹ yêu cầu đứng thứ nhất, yêu cầu phải tốt nhất, nhưng duy chỉ có Kiều Dư An, Kiều gia xưa nay không trách móc nặng nề, chỉ hi vọng cô bình an vui vẻ lớn lên, cho nên chỉ hưởng thụ tài nguyên, lại không cần gánh chịu áp lực, khiến những người kia nhìn ghen đỏ cả mắt.

"Cảm ơn anh trai, em biết anh đối với em là tốt nhất, nhưng em muốn kết hôn, em thật thật thích Giang Mộ Trì, anh ấy vô cùng đẹp trai nha." Kiều Dư An nằm trên đầu gối của Kiều Thừa Tu nũng nịu, anh trai chính là hổ giấy, mỗi lần đều rất hung dữ với cô, thế nhưng lần nào cũng không nỡ nói nặng lời, có anh trai như vậy, đời trước nhất định cô đã tích được rất nhiều đức.

"Em đó, chỉ biết nhìn mặt, mặt có thể ăn cơm sao? Nếu cậu ta là người xấu, khi dễ em thì làm sao bây giờ?" Kiều Thừa Tu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép chọc chọc đầu của cô.

"Ai dám khi dễ em, em có anh trai, sẽ bảo vệ em, anh cũng đừng tức giận, Giang Mộ Trì khẳng định sẽ đối tốt với em." Kiều Dư An cảm thấy Giang Mộ Trì hẳn là một người tốt.

"Aiza, mình làm sao có một em gái như vậy."

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Đó là nhờ em may mắn, anh không tức giận?" Kiều Dư An ngẩng đầu, ánh mắt sáng tỏ nhìn Kiều Thừa Tu.

Kiều Thừa Tu đưa tay vào làn tóc cô: "Anh nào dám giận em, mặc dù hai đứa đã lĩnh chứng, nhưng cũng không thể bỏ bớt quá trình, em gái nhà chúng ta, nhất định phải tốt nhất."

"Aiza, nhưng là em không muốn làm hôn lễ đâu, quá phiền phức." Kiều Dư An ủ rũ cúi đầu dựa vào anh trai.

"Cuộc đời chỉ một lần kết hôn, em không muốn tổ chức hôn lễ, em cũng không sợ người ngoài chê cười em sao?"

"Anh, anh nghĩ đi, em và Giang Mộ Trì kết hôn chớp nhoáng, ngộ nhỡ sau này không vượt qua nổi cuộc sống hôn nhân, nói không chừng sẽ ly hôn, nếu là làm hôn lễ, đây không phải là để tất cả mọi người biết em cưới lần hai, không làm hôn lễ, chuyện đó còn có thể giấu diếm."

Kiều Dư An nói hươu nói vượn một trận, kỳ thật cô chính là cảm thấy không quen thuộc với Giang Mộ Trì, hôn lễ phải trao nhẫn, hôn môi, thề nguyền, ngẫm lại đều cảm thấy xấu hổ, vậy không có còn tốt hơn.

Kiều Thừa Tu nghĩ nghĩ, cảm thấy cô nói cũng đúng: "Vậy được rồi, theo ý em." Kiều Thừa Tu cũng sợ đến lúc đó An An bị ức hiếp, làm hôn lễ thế nhất định khiến dư luận xôn xao, nếu là hai người thật có thể lâu dài, về sau bổ sung hôn lễ cũng được.

Hai người nói chuyện còn tính là thư thái, lúc xuống lầu Kiều Dư An kéo cánh tay Kiều Thừa Tu, Giang Mộ Trì nhìn thoáng qua cúi đầu xuống, chỉ cảm thấy có chút nóng mắt, xem ra tình cảm của hai anh em là thật vô cùng tốt.

"Dạy dỗ xong rồi, vậy chuẩn bị ăn cơm." Mẹ Kiều cũng không quan tâm đã nói cái gì, mặc dù An An không nghe lời, nhưng Thừa Tu lại là đứa con vô cùng có chừng mực.

"Đây là lần đầu A Trì đến nhà ăn cơm, nhanh ngồi đi, An An quan tâm một chút, đừng chỉ cố ăn một mình." Mẹ Kiều để Giang Mộ Trì ngồi vào bên người An An.

Kiều Dư An liếc mắt nhìn anh, nhỏ giọng lên án: "Cũng không cứu em, không có lương tâm."

"Tôi tin em có cách tự cứu mình." Giang Mộ Trì nhíu mày cười khẽ, trên mặt bình tĩnh nhận đồ ăn mẹ Kiều gắp cho.

"Hừ!" Kiều Dư An nhéo hông anh một cái, chồng kiểu gì, lừa đảo!

Giang Mộ Trì hít nhẹ một hơi, con nhóc này ra tay vẫn rất nặng, có chút sức lực.

Ăn cơm xong, lại ngồi xuống, Kiều Dư An đưa ra yêu cầu khoan hãy tổ chức hôn lễ, lại giải thích một lần, đương nhiên lần này lý do lại khác, chỉ nói muốn làm giảm bớt, Kiều Thừa Tu không có phản đối, cha mẹ Kiều cũng không nói chuyện, đây chính là chấp nhận, Giang gia bên này cũng không có lời gì có thể nói, chỉ đồng ý coi như không làm hôn lễ cũng tuyệt đối sẽ không bạc đãi An An.

Lần này nói chuyện, hai bên đều hài lòng, nói rốt cuộc hai nhà kết thân trăm lợi không một hại, cha mẹ hai bên đều hài lòng, ngay từ đầu chẳng qua là cảm thấy quá mức vội vàng.

Đưa tiễn người của Giang gia, Kiều Dư An nằm trên ghế sa lon, chuyện này cuối cùng cũng đi qua, dạy dỗ cũng dạy dỗ xong rồi, về sau cũng không cần lo lắng đề phòng, ai biết kết hôn tốn sức như thế, khiến cho tâm tình một ngày của cô lúc lên lúc xuống, nếu mà thêm mấy lần nữa không phải điên luôn rồi sao.

"An An, ngày mai mẹ và mẹ của A Trì đi coi ngày lành tháng tốt cho các con, không làm hôn lễ vậy cũng phải mời bạn bè thân thích ăn một bữa cơm." Cũng không thể lén lút gả nữ nhi.

"Phiền phức như vậy sao, trực tiếp ở chung là được mà." Mẹ già nói mời bạn bè người thân, đến lúc đó chỉ sợ mười bàn cũng không đủ, đúng, bạn của cha mẹ rất nhiều.

"Con có còn cần chút dè dặt của con gái nữa không hả?" Lửa giận trong lòng mẹ Kiều đột nhiên lại bị Kiều Dư An đốt lên, mấy bước đi qua cầm gối dựa đập cô hai lần.

Kiều Dư An lập tức tránh, chạy đi lên lầu: "Mẹ mẹ mẹ, con sai rồi, con không dám."

Kiều Thừa Tu vừa vào đã nhìn thấy tình trạng hỗn loạn này, tiếng kêu của Kiều Dư An như quỷ khóc sói gào, nhưng Kiều Thừa Tu lại cảm thấy an tâm, về sau em gái đến Giang gia, trong nhà lại yên tĩnh, trong lòng lại cảm thấy vắng vẻ.

Buổi sáng Kiều Dư An bị chuông điện thoại di động đánh thức, đôi mắt buồn ngủ không mở ra được, đêm qua mẹ già nói liên miên lải nhải một đêm, hận không thể truyền thụ tất cả kinh nghiệm cho cô, cô nghe mơ mơ màng màng, có một số việc hoàn toàn không hiểu, khả năng phải tự mình suy nghĩ mà làm.

Nhắm mắt lại sờ điện thoại, nhìn cũng không có nhìn là ai: “A lô."

"Còn chưa dậy?" Giọng nói Giang Mộ Trì mang theo chút thở gấp, nhưng vẫn dễ nghe như cũ, chất giọng mê người.

"Ừm, có chuyện gì sao?" Kiều Dư An nhìn thoáng qua điện thoại, buổi sáng 7:10, ai mà dậy sớm như thế, cô có công việc cũng không cần dậy sớm như vậy đâu, huống chi bây giờ đang nghỉ phép.

"Nên rời giường ăn sáng, xế chiều hôm nay tôi đưa em đi xem phòng." Giang Mộ Trì buông khăn mặt xuống, kết thúc chạy bộ sáng sớm.

"Xem phòng gì, muốn dọn nhà?" Kiều Dư An trực tiếp không để ý câu ăn cơm trước đó, hơn bảy giờ, ăn sáng gì chứ.

"Ừm, buổi chiều lại nói tỉ mỉ với em, sớm rời giường một chút, tôi cúp trước."

“Được được được, bái bai." Điện thoại một tràng, rồi quăng đi, Kiều Dư An xoay người ngủ tiếp, trong lúc mơ mơ màng màng nghĩ đến gần đây phải trân quý thời gian ngủ nướng một chút, nếu không sau này ngay cả đi ngủ đều có người quản.

Mấy ngày gần đây nhất nhiệt độ không khí tăng lên, hôm nay đột nhiên tăng đến ba mươi độ, nhiệt độ này khẳng định còn tăng, nóng muốn chết người, cái thời tiết này, Kiều Dư An đã mặc áo thun quần đùi vào rồi.

Lúc Giang Mộ Trì tới đón người đã nhìn thấy Kiều Dư An mặc áo thun màu trắng, phía trên có hình hai lỗ tai thỏ, quần short jean, và giày sandal đế bằng, đeo túi xách cũng vô cùng đơn giản, toàn thân trên dưới đều không có một chút kiêu ngạo nào, khiến Giang Mộ Trì cảm thấy không giống với những cô gái nhà giàu mình từng gặp.

"Thời tiết quá nóng, anh muốn dẫn em đi đâu?" Trước đó cô chưa từng đến chỗ ở của Giang Mộ Trì, nhưng nhìn cư xá cũng biết là không tệ, hình như cũng không cần đến nỗi phải mua phòng mới.

"Đi xem phòng, buổi tối hôm qua mẹ tôi nói không thể bạc đãi em, muốn có phòng em hài lòng mới được." Giang Mộ Trì đưa tay thắt chặt dây an toàn cho cô.

"Cảm ơn." Kiều Dư An cười cười, quên chuyện dây an toàn: "Em cảm thấy ở chỗ nào đều được, rộng rãi một chút, con người của em tương đối hoạt bát, chỗ nhỏ không thi triển được quyền cước, dù sao anh cũng có phòng ở, mua cái khác cũng quá lãng phí."

"Không cần mua, em quên rằng tôi làm gì sao?" Giang Mộ Trì khởi động xe.

"À trời, quên rồi, nhà anh chuyên làm bất động sản, vậy được rồi, xem thử phòng ở mà anh chọn đẹp đến cỡ nào." Kiều Dư An nhún nhún vai, tự nhiên dựa vào, dù sao cũng không cần tốn tiền, vậy liền mua đi.

Giang Mộ Trì lái xe đến bờ biển, bây giờ gió thật to, bờ biển này cũng thật nhiều người.

"Anh sẽ không mua nhà gần bờ biển chứ?" Kiều Dư An có chút hưng phấn, cô kỳ thật rất thích bờ biển, bên bờ biển cô còn có một phòng ở, thỉnh thoảng sẽ đến đây.

"Phòng này là mấy năm trước xây dựng để lại cho tôi một căn, tại Vịnh Repulse, tôi nghe anh trai em nói em thích bờ biển." Giang Mộ Trì càng lái càng ít người qua lại, đến bên này đã thuộc về địa phận của tư nhân, du khách rất ít, Kiều Dư An cũng chưa từng tới qua bên này.

Xe tiến vào, lái đến tận cùng bên trong nhất mới dừng lại.

Kiều Dư An xuống xe đảo mắt một vòng, bên này thế mà yên tĩnh lạ thường, không có du khách, xem ra người ở những biệt thự này cũng ít.

"Bên này." Giang Mộ Trì xuống xe đi ra ngoài, Kiều Dư An đuổi theo: "Anh có một căn hay là có một tòa nhà? Bên này hình như đều là biệt thự."

"Có ba tòa, vị trí địa lý cũng ổn."

"Chậc chậc chậc, kẻ có tiền quá thoải mái."

Giang Mộ Trì cười như không cười quay đầu nhìn cô một cái: "Em không có tiền?"

"Bình thường thôi, không nhiều tiền bằng anh." Kiều Dư An khiêm tốn, cô chính là kiếm đống tiền lẻ, phần lớn là công ty chia hoa hồng, công ty dựa vào anh trai nhà cô.

Đi mấy phút, Kiều Dư An mới nhìn rõ được dáng vẻ, ba căn biệt thự đan xen vào nhau tinh tế dựng đứng bên bờ biển, từ bên này nhìn sang đã có thể trông thấy bãi cát.

Kiều Dư An mắt như phát sáng: "Đây là bãi cát tư nhân sao?"

"Ừm, đều là của em."

 

[email protected]
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)