Tìm nhanh
GIANG ĐÔNG ÔM TRĂNG SÁNG
Tác giả: Ninh Chiêu Chiêu
1868 Lượt Xem
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 63: Lên trời
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó
Upload by BOSS rape tôi thế đó

 

Nói là người quen, kỳ thực cũng chưa hẳn rất thân thiết, tối đa cũng chỉ có vài lần gặp mặt.

Nguyên nhân Giang Đông đối với cô gái này có ấn tượng sâu sắc chính là cô bé này đã từng khiến cho Giang Nam trở thành tài liệu sống về nhân vật phản diện để bạn bè ở quê cũ giáo dục trẻ nhỏ. 

Đây chính là cô bạn gái được coi là mối tình đầu mà Giang Nam suýt làm lớn bụng năm đó.

Mà cô bạn gái “tình đầu” này, trong nháy mắt nhìn thấy anh, trong ánh mắt liền sáng lên một chút.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đội trưởng Giang kiến thức rộng rãi lý trí lui về sau nửa bước.

Anh cũng không có ý định tự tìm phiền phức ở ngày hẹn hò đầu tiên, nhưng mà thế sự vô thường, loại chuyện phiền phức này, không phải anh muốn tránh là có thể tránh được.

Cô bé “tình đầu” ngồi cạnh cửa sổ ở kế bên họ Lâm, gọi là Lâm Mặc, tuổi tác xấp xỉ Giang Nam, mặc một chiếc quần màu trắng có vẻ thục nữ, đang đoan trang nhã nhặn uống trà.

Đây chính là trường hợp xem mặt điển hình.

Chỉ đi xem mặt một lần, Giang Đông mặc dù nghi hoặc vì sao đi xem mặt không đi uống cafe, nhưng mấy chuyện này không liên quan đến anh, anh chỉ là một người đàn ông bình thường có hẹn, đến trước chờ bạn gái, không phải chuyện của mình, anh cũng lười quan tâm.

Nhưng vị Lâm tiểu thư này lại không nghĩ vậy.

Nhìn thấy người quen không thân, cô ấy giống như đột nhiên nhìn thấy cứu tinh, hai mắt phát sáng giống như bóng đèn.

“Anh Giang, ở bên này!”

Căn cứ nguyên tắc cơ bản, ngày hẹn hò đầu tiên tuyệt đối không thể rước họa vào thân, Giang Đông làm bộ không nghe thấy.

Thế nhưng anh không nghĩ tới, muốn đi tới vị trí mà anh đã đặt trước, phải đi qua bàn của Lâm Mặc.

Ngay lúc anh xụ mặt đi qua bên người đối phương, Lâm tiểu thư bắt được cọng rơm cứu mạng xuất thủ nhanh như điện, thật nhanh túm lấy cánh tay anh.

Giang Đông vô ý thức tránh sang bên cạnh, suýt nữa khiến cho cô ngã rầm xuống đất.

Động tác quen thuộc này khiến anh thất thần một chút.

Anh cuối cùng cũng nhớ ra, vì sao lúc gặp được Ninh Yên Nhiên ở tàu điện ngầm lại cảm thấy động tác của cô vô cùng quen mắt.

Bởi vì “cầm nã thủ” đó là do anh đích thân dạy cô!

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quả nhiên vị sư phụ này là anh truyền dạy đặc biệt không chuyên nghiệp, dạy dỗ ra một con gà mờ.

Lái xe cũng dạy không được, bắt người dạy cũng không xong, may mà anh làm việc theo nghĩa vụ, nếu không khả năng sẽ phải chịu khiếu nại.

Ngay lúc anh thất thần, cô gái bên cạnh đã dán qua đây, muốn dính ở trên cánh tay anh.

Sắc mặt đội trưởng Giang xanh đen, đang muốn vứt cô ta sang một bên, liền nghe thấy cô ta nhỏ giọng nói, “Giúp một chuyện, chỉ mất hai phút thôi.”

Hai phút cũng không được!

Nhưng mà người bên cạnh thứ nhất không phải đối tượng bị tình nghi phạm tội, thứ hai cũng không phải người lạ hoàn toàn không có liên quan, cùng Giang Nam có quan hệ không rõ ràng, anh trực tiếp từ chối cũng không tốt lắm.

Anh cũng không phải là không có lòng trắc ẩn, nhưng mà muốn anh thành thành thật thật làm đạo cụ lừa gạt đối tượng xem mắt, trong lòng anh lại cảm thấy không thoải mái.

Tùy tùy tiện tiện cùng một người không phải bạn gái cột chung một chỗ, cho dù là giả, cũng làm anh cảm thấy không thích ứng được.

Giang Đông nhíu lại chân mày, vô ý thức muốn hút thuốc.

“Thật xin lỗi, tôi đã có bạn trai.” Lâm Mặc không để ý đến vẻ mặt kháng cự của anh, tươi cười mang theo ý xin lỗi, “Chỉ là công việc của anh ấy không ổn định, người nhà tôi không vừa mắt anh ấy, cho nên mới sắp xếp cho tôi đi xem mắt, thật xin lỗi!”

Người đàn ông ngồi đối diện mép tóc đã chuyển trắng, rõ ràng có dấu hiệu lui về phía sau, đeo mắt kính, áo sơ mi kẻ ô vuông tiêu chuẩn của lập trình viên phối với áo khoác lông, chưa nói tới chuyện nho nhã cũng miễn cưỡng được xem là nhã nhặn đáng tin cậy, bây giờ lại bị thần sắc vặn vẹo phá hoại không còn một chút gì.

“Có bạn trai còn tới xem mặt? Lừa đồ ngốc sao?” Người đàn ông đeo mắt kính trực tiếp đứng lên, một cốc nước nóng hắt qua bên này, “Vốn tôi cũng không muốn đến, lớn tuổi như vậy, còn tự cho mình là hoa thơm trái ngọt sao? Tôi nhổ vào!”

Giang Đông cấp tốc phản ứng, lúc cốc nước nóng hất qua đây nháy mắt tránh sang bên cạnh, chỉ nghe “ầm” một tiếng, chiếc cốc sứ trắng vỡ thành năm bảy mảnh trên mặt đất, hiện trường “tử trận” vô cùng thê thảm.

Anh mặc dù không thích phá đám người khác xem mặt, nhưng lại càng ghét đàn ông đánh phụ nữ, thấy biểu hiện khó coi này của hắn ta, bỗng nhiên bắt tay phải của hắn, ấn bờ vai hắn, đè người trên mặt bàn.

“Động thủ đánh phụ nữ? Anh là cái loại gì!”

Ninh Yên Nhiên đứng ở cửa trùng hợp nghe được toàn bộ.

Cô hai tay ôm ngực, lười biếng tựa ở trên tường, không hề lên tiếng.

Lâm Mặc tức giận bất bình chụp ảnh lưu lại chứng cứ đối phương đánh mình, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy người đứng ở cửa.

Bà chủ mập mạp vẻ mặt hòa khí phát tài, dáng vẻ sóng yên biển lặng đi đến, hỏi mấy người có phải đã xảy ra chuyện gì hay không.

Lâm Mặc dựa vào tình huống thực tế kể lại một lần, bỏ tiền bồi thường tổn thất bát đĩa.

Ninh Yên Nhiên chậm rì rì đi tới, có tiết tấu vỗ tay, trên mặt là nụ cười ngọt ngào, nhưng trong mắt lại không hề có ý cười, “Ơ, bạn gái? Đội trưởng Giang, anh có bạn gái khi nào vậy?”

Nghe thấy thanh âm này, thân hình cao lớn của người đàn ông trong nháy mắt cứng ngắc.

Ninh Yên Nhiên làm bộ không nhìn thấy, xinh đẹp nháy nháy mắt, độ cung bên môi càng rõ ràng, Giang Đông nhìn trong mắt lại càng thêm kinh hoàng khiếp sợ.

Anh vừa muốn mở miệng giải thích, liền bị Lâm Mặc đứng một bên giành trước.

Đối tượng xem mặt còn chưa đi, huống chi Lâm Mặc biết Giang Đông còn độc thân, dựa vào “chuyện cũ” thẳng thắn lặp lại một lần.

Cô ta vừa dứt lời, tay Ninh Yên Nhiên nhẹ nhàng chọc vào vai Giang Đông, nhẹ nhàng nói, “A, hóa ra là bạn gái thật, chẳng trách đứng gần như vậy.”

Giang Đông hít sâu một hơi, lập tức lùi lại ba bước, vẻ mặt chính khí nghiêm nghị, hận không thể ở chính giữa vẽ ra một dải Ngân hà làm ranh giới, chứng minh sự trong sạch của mình.

“Anh và cô ấy không có quan hệ!”

Ninh Yên Nhiên liếc anh một cái, không phản ứng lại lời giải thích của anh, ý nghĩa sâu xa thở dài, “Làm hại bạn gái phải đi xem mắt, hóa ra là bởi vì công việc không ổn định, cũng đúng, nếu như em là bạn gái của anh, đoán chừng sớm muộn sẽ không chờ được!”

“Anh và cô ta quả thật không có quan hệ, không quen, cực kỳ không quen!” Giang Đông trong lòng nóng như lửa đốt, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị hiện lên mấy phần cấp thiết, rất nhanh túm lấy cổ tay cô, kéo người vào trong lòng, “Không chờ được cái gì, không thể nói hươu nói vượn!”

….Mặc dù anh nói chuyện đứng đắn, nhưng chính cô lại cảm thấy những lời này có chỗ nào không đúng lắm.

Ninh Yên Nhiên lắc lắc đầu, không suy nghĩ nhiều, tránh khỏi vòng ôm của anh.

Giang Đông sợ làm đau cô, không dám dùng sức quá lớn, tiếp tục giải thích, “Cô ấy và Giang Nam có chút quan hệ, trong chốc lát không thể nói rõ ràng, nhưng cùng anh không có một chút quan hệ nào cả, anh thề!”

“Thề? Có thể, dùng thứ quan trọng nhất của anh để thề!”

“Không được!” Giang Đông đen mặt, chém đinh chặt sắt, một lời từ chối.

Tươi cười của Ninh Yên Nhiên cứng đờ, trong mắt cũng bị nhiễm mấy phần buồn phiền.

Biết anh không có khả năng trật đường ray là một chuyện, trong lòng không thoải mái là một chuyên khác.

Anh nói là bạn của Giang Nam, thì thực sự là bạn của Giang Nam sao?

Hiện tại Giang Đông đã sớm không còn là Giang Đại ca nhất ngôn cửu đỉnh, không bao giờ nói láo! Từ khi gặp cô, tần suất anh nói hươu nói vượn ngày càng nhiều, thâm chí tăng vọt!

….. Khoan khoan, những lời này của cô hình như là đang mắng chính mình.

Ninh Yên Nhiên tức giận muốn chết, nhìn nhìn Lâm Mặc rõ ràng không hiểu ra làm sao, lại nhìn người sống chết nắm cổ tay cô không buông - Giang Đông, quay người muốn đi.

Nhưng mà cô đi không được.

Bởi vì cổ tay cô còn bị người nắm chặt.

“Anh không thể dùng em để thề.” Người đàn ông phía sau hạ giọng nói, lực trên tay từ từ gia tăng, “Chỉ sợ lời anh nói là sự thật.”

Cô muốn anh dùng thứ quan trọng nhất để thề.

Nhưng với anh, thứ quan trọng nhất, chính là cô.

Ninh Yên Nhiên phùng quai hàm, có vài người trời sinh không hiểu nói lời ngọt ngào, nhưng vô ý thức lại nói là lời trong lòng, khiến có tâm địa của đối phương trở nên mềm mại.

“Đây là bạn gái cũ của Giang Nam, hiện tại anh gọi Giang Nam giải thích cho em có được không?” Anh mềm giọng nói, bộ dáng dỗ người có chút mới lạ, nhưng lại khiến trong lòng đối phương có chút động lòng không nói nên lời.

Anh lấy di động ra, động tác rất nhanh, vừa muốn gọi điện thoại, lại bị Ninh Yên Nhiên cản lại.

Giang Đông không rõ chân tướng.

“Nếu như là Giang Nam…” Ninh Yên Nhiên suy tư vài giây, dùng đầu ngón tay cẩn thận tính, “Vậy chắc không chỉ là bạn gái trước.”

Ít nhất cũng là bạn gái trước, trước, trước, trước, trước.

Bạn gái trước Lâm Mặc: tức thành cá nóc!

Tiếng cười trong cổ họng Giang Đông truyền ra, tiếng nói khàn khàn hồn hậu vang ở bên tai cô, “Tin anh, vấn đề này xét trên nguyên tắc, anh tuyệt đối sẽ không nói dối.”

Ninh Yên Nhiên nhướng mày, đối với cách nói của anh tỏ vẻ không tin tưởng.

“Tất cả mọi người đều biết anh không nói láo.” Anh nói rất chi là chuẩn xác.

Lông mày của Ninh Yên Nhiên sắp nhướng đến trên trời.

“Được rồi, trừ lúc trêu đùa em.” Anh quyết đoán thừa nhận sai lầm, hơn nữa không có ý định sửa đổi.

Dù sao cũng là lần hẹn hò đầu tiên, mặc dù lúc đầu náo loạn đến khó coi, nhưng nên ăn cơm vẫn phải ăn.

Tên đầu sỏ xem mắt gây ra chuyện Lâm tiểu thư đứng ở một bên bị chê cười, xách túi đi ra ngoài.

Giang Đông không nhìn thấy cô ta, kéo Ninh Yên Nhiên ngồi xuống vị trí đã đặt trước, “Gặp em rồi, anh cũng không có khả năng sẽ nhìn trúng ai khác.”

Ninh Yên Nhiên trừng mắt thành viên bi lanh lợi: Cái này chẳng lẽ không phải là chuyện đương nhiên à?!

Nhìn nét mặt của cô, Giang Đông họ nhẹ một tiếng, ý cười đã tới bên môi bị đè ép trở lại.

Đương nhiên, không dễ dàng có cơ hội ghen, Ninh Yên Nhiên tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Cô kéo Giang Đông đi dạo hai vòng quanh trung tâm thương mại, một phút đồng hồ cũng không nghỉ ngơi.

Lúc xếp hàng mua trà sữa, đội trưởng Giang được mở rộng tầm mắt tò mò hỏi, “Mấy cô bé tụi em thích dạo phố như vậy sao?”

Cũng chính là anh thể lực xuất sắc, sức chịu đựng cũng không tồi, nếu không đã sớm từ bỏ.

Ninh Yên Nhiên cười thần bí, lắc lắc ngón trỏ với anh.

“không, con gái tụi em thích một chân đạp hai thuyền!”

Giang Đông không phản ứng ba giây, mới hiểu được dụng tâm hiểm ác của cô!

Rõ như ban ngày, chỉ gà mắng chó!

Đội trưởng Giang bị “vu oan” một chân đạp hai thuyền thầm thở ra một hơi, ở trên đầu cô điên cuồng xoa, “Không chí khí, hai cái thuyền thì tính gì, có bản lĩnh lên trời đi!”

Chưa từng thấy việc đời đội trưởng Giang chung quy muốn vì tuổi trẻ thiếu điên cuồng của mình mà trả giá thật nhiều.

Đi dạo phố hai tiếng đồng hồ, Ninh Yên Nhiên là cưỡi trên cổ anh đi dạo.

Anh không phải là cười nhạo cô không thể lên trời hay sao? Cô liền cho anh thấy chí khí của chính mình cao bao nhiêu!

Lần đầu tiên thành công hô hấp không khí ở độ cao hai mét, Ninh tiểu thư cảm giác cả người từ trong ra ngoài đều trở nên mát mẻ.

Sau một tuần, Ninh Yên Nhiên cũng không tìm được lý do để phát huy.

Cho đến đêm trước năm mới, cô cùng Lâm Kiều An ở đường dành riêng cho người đi bộ càn quét toàn bộ các quán ăn ở đầu ngõ, thuận tiện chọn mua quà năm mới, rất xa đã nhìn thấy bóng người quen thuộc đi về phía bên này.

Ninh Yên Nhiên dừng bước, mắt lập tức sáng lên.

Cô hưng phấn. 



 

[email protected]
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)