Tìm nhanh
BẠN GÁI TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT TRÊN ĐỜI
Tác giả: Xa Li Tửu
183 Lượt Xem
Chương trước
Đáng yêu số 26
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ
Upload by BƠ

Lúc chạng vạng.

 

Đại học.

 

Xe đạp.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Lộc Viên Viên ngồi ở trên ghế sau của xe đạp, nhìn bóng dáng cao dài của người chạy xe trước mặt, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.

 

Sau khi cô tốt nghiệp cấp ba xong liền đến nhà của ông bà nội ở.

 

Thành phố S cách nhà của cô vô cùng xa, lúc vừa mới tới, nhìn thứ gì đều cảm thấy mới lạ.

 

Sau đó, có thể là sợ cô cả ngày ở nhà sẽ buồn chán, nên ông bà nội thường sẽ kêu cô ra ngoài một chút, xem điện ảnh, đi dạo phố gì đó, đi học mười mấy năm cô vẫn chưa bao giờ làm những việc này, trong ba tháng kia đã khiến cho cô thay đổi..

 

Trong lúc nghỉ hè, là thời kỳ cao điểm của phim điện ảnh.

 

Lộc Viên Viên xem qua rất nhiều phim, trong đó có một bộ, tuy rằng cốt truyện không phải vô cùng hấp dẫn, nhưng lại khiến cô có ấn tượng sâu nhất.

 

Đó chính là một bộ phim điện ảnh về tình yêu thanh xuân vườn trường, bên trong có một cảnh, là nam chính chạy xe chở nữ chính, ở chạng vạng mùa hè, bọn họ lang thang vô định mà ở chạy đi chạy lại khắp khuôn viên trường, ở dưới ống kính, mỗi một cảnh đều đẹp đến mê người.

 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Khi đó, không hiểu vì sao trong lòng cô lại sinh ra một cảm giác hâm mộ mãnh liệt, thậm chí nghĩ tới những chuyện viễn vông, không biết đến khi chính mình lên đại học, cũng có thể trải nghiệm một lần cảm giác như vậy không.

 

Không nghĩ tới……

 

Mới một tháng khai giảng, vậy mà đã thật sự thực hiện được.

 

Hôm nay Lộc Viên Viên không cột tóc, tuy rằng Tô Lâm ở phía trước đã chặn gần hết gió, nhưng tóc mái tóc dài vẫn bay bay ở trong không trung..

 

Âm thanh xe đạp chuyển động rất nhỏ, nhưng cô vẫn như cũ nghe được, rất có tiết tấu, anh đạp một vòng, sẽ có một chút tiếng vang.

 

Kỳ thật, ghế sau màu hồng nhạt trên xe, tuy rằng màu sắc thật sự có chút dễ bị chú ts đến, nhưng độ rộng lại vừa phải, ngồi lên vô cùng thoải mái.

 

Thoải mái đến mức chân của Lộc Viên Viên vẫn vô ý thức đung đưa.

 

Cô nhìn cái chân treo lơ lửng giữa không trung của mình, bên tai nghe thấy tiếng gió, đột nhiên cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

 

Cô cong môi lên, không tiếng động mà cười rộ lên.

 

Một tay khác không cầm điện thoại của Lộc Viên Viên đỡ ở phía trước chỗ ngồi, sau khi ghi xong bản ghi nhớ, cô để điện thoại vào trong túi xách.

 

Cô kêu người phía trước: “Học trưởng.”

 

“Ừmm.” Anh trả lời rất nhanh, “Làm sao vậy?”

 

Vốn dĩ Lộc Viên Viên muốn hỏi anh vì sau mỗi tuần đều ở trong trường học mà không trở về nhà, nghĩ nghĩ, sửa lời nói: “Anh là người ở nơi nào vậy?”

 

“Thành phố B.”

 

“À……” Đó là thành phố mà cô chưa từng đến.

 

“Còn em?” Anh hỏi.

 

“……” Lộc Viên Viên dừng một chút, mới nhẹ giọng nói: “Nhà em ở một huyện thành nhỏ…… Em có nói anh cũng không biết, anh coi như em là người ở nơi này là được rồi.”

 

Cô vừa dứt lời ——

 

Không biết xe đạp chạy qua thứ gì, mà hơi rung lắc một chút.

 

“Ạh!” Bởi vì một đường đi đều vô cùng vững vàng, đột nhiên rung lắc khiến Lộc Viên Viên phản xạ có điều kiện mà kêu lên một tiếng.

 

Cú rung lắc này cũng không nhẹ, làm thân thể của cô rời khỏi yên xe ngắn ngủi vài giây, có thể là thân thể sinh ra cảm giác nguy hiểm, muốn tự bảo vệ mình ——

 

Vốn dĩ tay của cô đặt ở trên yên xe cũng tự động đổi sang nơi khác.

 

Trực tiếp ôm người đạp xe phía trước.

 

Để ôm anh, thân thể của cô có khuynh hướng nghiên về phía trước, lại bởi vì quán tính, cả khuôn mặt đều đập vào lưng anh.

 

Cô cảm nhận được chất liệu của áo hoodie, ngửi thấy mùi hương mà cô đã ngửi qua rất nhiều lần, rất thích nhưng lại không biết là mùi hương gì, đại não trống rỗng.

 

Thậm chí tay của Lộc Viên Viên còn ôm lấy eo anh.

 

Anh nhìn giống như, rất gầy.

 

Hình như còn rất...... Cứng rắn? Ở

 

Không phải chỉ có mình cô là đại não trống rỗng.

 

Tô Lâm cảm thấy bản thân có khả năng, mẹ nó không giữ được thân bằng.

 

Vừa rồi đoạn đường kia có chút tối, lực chú ý của anh đều vào lời Lộc Viên Viên nói, không nhìn phía trước như thế nào, đột nhiên rung lên khiến chính anh cũng có chút hoảng sợ.

 

Nhưng anh rất nhanh đã giữ thăng bằng lại cho xe, vừa định hỏi một chút cô có bị gì hay không.

 

…… Đã bị cô ôm lại.

 

Còn là eo.

 

Anh nuốt xuống những lời muốn nói, cảm nhận được lực đạo nhẹ nhàng của cô bên hông, gió đêm thổi lành lạnh, cả người đều bắt đầu nóng lên.

 

Tô Lâm máy móc đạp xe, tim đập như đánh trống, không biết đã qua bao lâu thời gian ——

 

Cô gái nhỏ phía sau lại kêu lên một tiếng.

 

Sau đó liền buông lỏng cánh tay đang ôm anh.

 

Ngay sau đó, lại nói tiếp “Học trưởng, thật xin lỗi,  em không phải cố ý đâu, anh đừng tức giận”.

 

“……” Tô Lâm nặng nề thở dài, trong lòng ngập tràn mất mát.

 

Nhưng âm thanh của anh vẫn vô cùng ổn định: “Không có việc gì.”

 

Nghĩ một chút, anh lại bổ sung thêm một câu: “Lúc vừa rồi, là do anh không thấy đường.”

 

Vài giây sau, phía sau truyền đến một tiếng “À” nho nhỏ.

 

Cô không nói nữa.

 

Anh cũng không biết nên nói cái gì.

 

Chỉ vì khoảnh khắc lúc nảy, không khí giống như đột nhiên thay đổi.

 

Tiếp tục đạp xe như vậy năm phút.

 

Lộc Viên Viên có chút nghi hoặc.

 

Cô thật cẩn thận mà lại lần nữa mở miệng: “Học trưởng…… Cái kia, tại sao chúng ta còn chưa tới cổng trường vậy?”

 

Cô nhìn thân ảnh cứng đờ phía trước.

 

Ngay sau đó, anh tựa hồ  quét mắt nhìn bốn phía, dừng động tác đạp xe, cô lại nghe được âm thanh phanh xe nhỏ bé.

 

Xe rất nhanh đã dừng yên bất động.

 

Anh để một cái chân dài xuống mặt đất, đột nhiên quay xe lại, lúc nói chuyện cũng không quay đầu lại, không hiểu sao cô lại nghe ra một tia xấu hổ.

 

“À.”

 

“Vừa rồi đã quên quẹo vào.”

 

“Đi ngược đường rồi.”

 

Lộc Viên Viên: “………”

 

Sau khi điều chỉnh lại phương hướng, quả nhiên rất nhanh đã đến cổng trường.

 

Trong nháy mắt nhìn thấy bảng tên thật lớn của đại học C, cả hai đồng thời thở ra một hơi nhẹ nhõm, Lộc Viên Viên áp xuống một tia hoài nghi trong đường.

 

Tại sao học trưởng lại không biết đường giống cô!

 

Anh ở công viên giải trí hố người kia, chỉ cần liếc mắt nhìn bản đồ, đều sẽ quen thuộc như đã đi qua vô số lần!

 

Vừa rồi chắc chắn là sơ suất, ừmm.

 

Tô Lâm dừng xe, đầu tiên là nghiêng đầu nói với cô một câu “Em đừng nhúc nhích”, sau đó bước xuống xe, đạp chân chống ở dưới chân cô, toàn bộ xe đều chống ở trên mặt đất.

 

Sau đó, anh duỗi tay đỡ cánh tay của cô, giống như lúc trước đỡ cô ra ký túc xá, “Chậm một chút.”

 

Lộc Viên Viên dựa theo cánh tay anh, thuận lợi nhảy xuống ghế sau.

 

Tô Lâm để xe ở chỗ nhà xe, sau đó trở lại đỡ cô đi trên đường. Thời gian này có rất nhiều người và xe, trước cửa đại học rất dễ bắt xe taxi, anh nhanh chóng bắt một chiếc taxi.

 

Lúc Lộc Viên Viên lên xe, cái chân bị thương của cô khi đến cửa xe thì dừng lại một chút, vẫn là Tô Lâm duỗi tay giúp cô thuận lợi đi vào.

 

Sau khi cô nói cảm ơn, hai người cũng không nói chuyện nữa.

 

Trên đường về nhà ông bà có chút kẹt xe, Lộc Viên Viên nhìn cảnh vật xa hoa truỵ lạc ở ngoài cửa sổ xe, các loại tiệm cơm chen chúc đầy một phố, cô đột nhiên nhớ tới ở trước ký túc xá nữ đã nói sẽ mời hai bữa cơm.

 

“Học trưởng.”

 

Tô Lâm quay đầu: “Hửmm?”

 

“Chúng ta không phải đã từng nói, em mời anh hai bữa cơm sao?” Trong đêm đen, mặt của cô có chút thấy không rõ, nhưng nghe thanh âm là mang theo hưng phấn, “Kỳ thật em không phải rất quen thuộc voiws nơi này, anh có muốn đi tiệm cơm sao?”

 

“……”

 

Anh vừa định trả lời.

 

Thời gian đèn đỏ đã qua, xe chậm rãi chuyển động, hình như ở ngay dưới bảng hiệu đèn LED quảng cáo, một chùm tia sáng từ cửa sổ chiếu vào bên trong xe.

 

Vừa lúc chiếu vào trên mặt Lộc Viên Viên.

 

Con ngươi đen nhánh chả cô, bởi vì bị chiếu sáng, mà lấp lánh tỏa sáng, bởi vì vừa mới nói, môi hơi hơi mở ra, màu sắc hồng nhuận phấn nộn.

 

Hình như anh vẫn chưa từng thấy cô son môi.

 

Nhưng mà màu môi tự nhiên của cô, so với bất kỳ thứ gì tô lên đều đẹp hơn.

 

Hoặc là đó không gọi là đẹp.

 

Mà là mê người.

 

Anh không thể giải thích được mà bị lôi cuốn.

 

Thẳng đến khi cô hỏi lại lần nữa: “Học trưởng? Anh muốn ăn cái gì vậy?”

 

Ánh mắt của anh vẫn còn dừng trên môi côm

 

Trực tiếp buột miệng thốt ra: “Em.”

 

Sau đó.

 

Đôi mắt của cô gái nhỏ trực tiếp mở to: “Học học học trưởng, anh, anh……”

 

Sợ tới mức nói lắp.

 

Tô Lâm sờ sờ mũi, bình tĩnh giải thích: “…… Có một tiệm come, tên là ‘ em ’."

 

“À à ——” cô một bộ dáng thở phào một hơi nhẹ nhõm, cong cong môi: “Tốt, vậy chờ đến khi em có thể đi lại thì chúng ta cùng đi nha.”

 

Hô hấp của anh dừng lại: “…… Ừmm.”

 

“Bất quá tên của tiệm cơm này thật là vô cùng đặc biệt,” qua một phút, cô lại lẩm bẩm, âm thanh nho nhỏ truyền tới lỗ tai anh: “Hình như từ trước đến nay chưa từng nghe qua……”

 

Thái dương của Tô Lâm giật giật: “………”

 

Còn không phải sao.

 

Chỉ là bịa, nghe nói qua mới là có quỷ.

 

Có thể là trước lạ sau quen.

 

Xe taxi  ngừng ở trước cửa của tiểu khu, sau khi hai người xuống xe, cô nhìn Tô Lâm không nói gì, trực tiếp đưa lưng về phía cô ngồi xổm xuống.

 

Lộc Viên Viên sửng sốt một chút, mới phản ứng lại, anh là muốn cõng cô đi đến cửa nhà bên kia.

 

Cô chậm rì rì mà bò lên lưng anh, cảm nhận được anh hơi hơi dùng lực, đứng lên đi vào tiểu khu, lại lại lần nữa sinh ra một loại cảm giác.

 

Kỳ thật Tô Lâm vẫn như cũ không nghĩ sẽ ôm.

 

Đặc biệt là, sau khi lần trước cô nói.

 

Người trên lưng anh lại lần nữa trầm mặc.

 

Buổi chiều hôm đó, cô trầm mặc, liền nhảy ra một câu “Nghĩ đến ba”.

 

“Lộc Viên Viên,” trong lòng anh còn có chút sợ hãi mà hơi hơi nghiêng đầu: “Em lần này…… Sẽ không lại nghĩ đến ba chứ……”

 

“Phốc ——” đột nhiên cười ra tiếng, qua vài giây mới đáp: “Không có không có nha, học trưởng anh đừng nghĩ nhiều.”

 

Anh không nói nữa, dựa theo phương hướng trong trí nhớ mà đi.

 

Đột nhiên, anh cảm thấy cánh tay cô để ở trên bả vai anh, siết lại một chút, giống như không tự giác.

 

Qua vài phút, bên tai lại lần nữa truyền đến âm thanh của cô.

 

“Ba của em……”

 

“Mới sẽ không đối xử tốt với em như vậy.”

 

Ngữ khí của cô không giống với bình thường, giống như hàm oán trách nho nhỏ, âm cuối rất nhỏ, lại mang theo một tia ủy khuất rất dễ dàng phân biệt được.

 

Trái tim như là bị một bàn tay bóp lấy, anh đột nhiên không biết nên nói cái gì.

 

“Ahh,” Lộc Viên Viên hơi giật mình, “Học trưởng, anh đem em buông xuống đi.”

 

“……”

 

Tô Lâm vừa ngẩng đầu, liền thấy được biển số nhà quen thuộc.

 

Thì bất tri bất giác đã muốn đi tới ròi.

 

Anh không nói gì, lập tức đi vào, đặt cô xuống trước cửa thang máy.

 

Thang máy ở lầu 28.

 

Lộc Viên Viên duỗi tay ấn vào cái nút phía trước, con số chỉ tầng lầu trên đầu thang máy bắt đầu giảm xuống.

 

Tô Lâm nhìn sườn mặt trắng nõn của cô.

 

Kỳ thật cũng không khác gì với mọi khi, cô nhỏ giọng lẩm bẩm hai câu kia, khả năng cũng cho rằng anh không nghe được.

 

Nhưng anh nghe được.

 

Sau khi nghe được, lại nhìn cô, vẫn cảm thấy giữa hai lông mày thấy thế nào đều có chút không vui.

 

Anh thở ra một hơi, giơ tay sờ sờ tóc của cô một chút.

 

Cô quay đầu lại nhìn anh, ở hành lang tối tăm, đôi mắt vừa to vừa sáng.

 

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

 

Tô Lâm đột nhiên nói không nên lời.

 

“Em……” Hầu kết của anh chuyển động, lại buông tay, “Cẩn thận một chút, anh đi trước.”

 

“Vâng ạ,” cô dùng sức gật gật đầu, cười với anh, trên mặt hình như có chút hồng, “Học trưởng, thật sự cám ơn anh nhiều nha!”

 

Anh nhìn gương mặt cô lập tức liền phải biến mất ở sau cánh cửa thang máy dần dần khép lại, không biết vì cái gì, đột nhiên nâng tay lên, ấn một cái nút ở phía bên trewn.

 

Cửa thang máy lại lần nữa mở ra.

 

Lộc Viên Viên không biết sao lại thế này, nghi hoặc lên tiếng: “Học trưởng, tại sao anh……”

 

“Chủ nhật, em cũng không tiện đi lại.”

 

Tô Lâm rũ mắt nhìn cô: “Anh đến đón em về trường học.”

 

Hả?

 

Lộc Viên Viên có chút không phản ứng kịp.

 

Cô khi đó, hẳn là đã có thể đi đường, không cần anh lại đến.

 

“Aizz? Chính là em——” cô còn chưa nói xong, lại lần nữa bị anh cắt đứt.

 

Anh đứng ở trước cửa thang máy, câu khóe môi với cô, đôi mắt nửa híp lại có vẻ đặc biệt hẹp dài.

 

“Ba bữa.” Anh nói.

 

**

 

Chiều chủ nhật, Tần Phóng sau khi luyện tập ở câu lạc bộ âm nhạc xong liền trở về ký túc xá, gặp một mỹ nhân đang thay quần áo, vô cùng quyến rũ.

 

“Ai da,” anh tiến vào cửa, đi nhanh vài bước tiến đến bên cạnh của mỹ nhân, “Tô đại học trưởng, thay quần áo trực tuyến, gợi cảm đến cực điểm, em quay video chụp anh rồi đăng lên diễn đàn bán lấy tiền, hai chúng ta chia đôi thấy thế nào?”

 

Đối phương ngữ khí nhàn nhạt: “Cút.”

 

Hừ, mỗi lần đều chỉ có một chữ này, thật nhàm chán.

 

Tần Phóng bĩu môi, ngược lại nhắc tới một chuyện khác, “À đúng rồi, tại sao yên xe màu hồng phấn của anh không có động tĩnh gì? Em mẹ nó một ngày lướt tám lần diễn đàn, cũng không có động thái mới nhất.”

 

“……”

 

Tần Phóng ngồi ở mép giường, nhìn Tô Lâm đã mặc xong quần áo, bắt đầu dùng di động gõ chữ, hỏi tiếp: “Anh không phải là, còn không cho người ta xe chứ?”

 

Đối phương đầu cũng không nâng: “Lên rồi.”

 

“Mẹ nó!” Lúc này Tần Phóng là thật sự kinh ngạc, “Rốt cuộc là ai vậy anh Lâm, ngay cả em mà anh cũng không nói sao?”

 

Đối phương vẫn như cũ không ngẩng đầu, thậm chí còn không trả lời.

 

Lúc cậu ta đang muốn nói cái gì đó, di động rung lên một chút.

 

【 Cẩu Đản Vương Nhất Hàm 】: Đêm nay tôi không có thời gian.

 

【 Cẩu Đản Vương Nhất Hàm 】: Có người bạn hẹn tôi đi Q club uống rượu, ngài tự mình đi ăn đi.

 

【 Cẩu Đản Vương Nhất Hàm 】: [ Cuộc sống về đêm phong phú.jpg]

 

Tôi, mẹ nó??

 

Cậu ta hẹn cô đi ăn cơm, là muốn nói rõ với cô chuyện lần trước, cô còn lên mặt?

 

Tần Phóng tức đến phổi cũng muốn nổ tung.

 

Cậu ta hít sâu vài lần, trải qua một phen tự hỏi, bắt đầu bùm bùm gĩ chữ.

 

【 Tần Phóng 】: Ha hả, ông đây cũng mẹ nó muốn sửa lại.

 

【 Tần Phóng 】: Ông đây đêm nay sẽ cùng bạn cùng phòng đi Đại Bảo tập luyện sức khỏe rồi.

 

Tần Phóng gõ chữ xong liền khóa di động, bắt đầu nói chuyện với người đối diện: “Anh Lâm, gần đây tập luyện tiết mục có phải rất mệt không?”

 

“……”

 

“Em đều thấy, có vài buổi tối anh ở lại phòng học nhạc đến ** giờ, chậc, thật vất vả.”

 

“……”

 

“Kỳ thật em cũng rất vất vả, em nói với anh, lúc mệt mỏi phải nên thả lỏng đúng hạn, cơ thể lúc nào cũng căng thẳng cũng không tốt đâu ——”

 

Đối phương lần này vậy mà đáp lại: “Ừmm, được rồi.”

 

Ánh mắt của Tần Phóng sáng lên: “Vậy không bằng hai chúng  ta đi Đại Bảo ——”

 

Tô Lâm đột nhiên đứng lên, đem màn hình điện thoại đưa tới trước mặt cậu ta.

 

Ý nghĩ của Tần Phóng lập tức bị cắt đứt.

 

Cậu ta ngưng thần nhìn màn hình, phía trên đầu chính là……

 

【 Lộc lão trung y 】?

 

Hả? Cho cậu ta xem cái này làm gì?

 

Không đợi cậu ta thấy rõ nội dung cuộc đối thoại, Tô Lâm đã lấy điện thoại về.

 

Anh dùng vẻ mặt nhẹ nhàng thích ý nghiêm túc nói: “Tôi gần đây rất mệt.”

 

Tần Phóng: “……” Anh mệt vậy vẻ mặt của anh mẹ nó tại sao lại vui sướng như vậy, là cái quỷ gì?

 

Tần Phóng vẫn như cũ không muốn từ bỏ, tận dụng mọi thứ: “Vậy hai chúng ta đi Đại Bảo đi ——”

 

“Cho nên.”

 

Nói xong hai từ này, Tô Lâm đột nhiên cười.

 

So với biểu tình vừa rồi còn muốn đáng sợ hơn, cười đến xuân về trên mặt, mặt đầy cảnh xuân, gió xuân mười dặm không bằng người, cười đến nỗi Tần Phóng lạnh hết cả sống lưng.

 

Tần Phóng nhìn vị anh trai này lại cong môi một lần nữa, âm thanh quen thuộc đầy từ tính truyền đến.

 

Còn mang theo vài phần áp lực kích động.

 

“Ông đây muốn đi giác hơi.”

 

“Tự cậu đi Đại Bảo rèn luyện sức khỏe đi, đồ ngu ngốc”

[email protected]
Chương trước
Bình Luận (0 Bình Luận)